LUÔN NGHĨ ĐẾN NGƯỜI KHÁC
BÙI VĂN CƯỜNG
Vào những năm cuối đời, sức khỏe của Bác giảm sút nhiều. Mùa hè năm 1967, trời Hà Nội nóng như đổ lửa. Các đồng chí trong Bộ Chính trị lo lắng cho sức khỏe của Bác nên đã bàn nhau quyết định lắp một chiếc máy điều hòa không khí trong phòng của Người. Khi các đồng chí công trình đến chuẩn bị lắp đặt, Bác gọi đồng chí Vũ Kỳ lại và hỏi: "Các chú định làm gì ở phòng của Bác thế?" Đồng chí Vũ Kỳ thưa: "Dạ thưa Bác, trời nóng quá, Trung ương lo Bác không ngủ được nên quyết định lắp một chiếc máy điều hòa để Bác nghỉ ngơi cho lại sức ạ." Bác nghe xong, nét mặt trở nên không vui. Người nói: "Không được! Các chú hãy dừng lại ngay. Bác không cần máy điều hòa." Bác chỉ ra ngoài cửa sổ và nói: "Hiện nay, đất nước ta còn nghèo, điện còn thiếu thốn lắm. Nhiều nhà máy, bệnh viện, trường học còn chưa đủ điện để dùng. Bác là người lãnh đạo mà lại dùng một thứ xa xỉ như vậy thì sao coi được." Bác ôn tồn giải thích thêm: "Bác ở nhà sàn có cây cối xung quanh, có gió trời là mát rồi. Có chiếc quạt này là tốt lắm rồi. Các chú hãy dành tiền và điện đó để phục vụ sản xuất, phục vụ chiến đấu, phục vụ nhân dân. Khi nào miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất, nhân dân ta ai cũng có máy điều hòa để dùng, lúc đó Bác dùng cũng chưa muộn." Trước lý lẽ và tấm lòng luôn nghĩ đến nhân dân của Bác, mọi người đành phải tuân theo. Ngay cả trong lúc ốm mệt, sự ưu tiên hàng đầu của Bác vẫn không phải là bản thân mình, mà là đồng bào, là đất nước.



