Lương Gia Bảo - Chi Đoàn 11B5 , Đoàn trường THPT Sông Công
"người thép" Nguyễn Văn Thương là biểu tượng cho sự kiên cường trong ngục tù
"người thép" Nguyễn Văn Thương là biểu tượng cho sự kiên cường trong ngục tù, thì câu chuyện tiếp theo đây sẽ đưa bạn đến với một huyền thoại khác — một người phụ nữ được mệnh danh là "Nữ kiệt săn tàu chiến".Đó là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Đẹp (bà còn có biệt danh là "Thợ lặn số 1" của đặc công nước Rừng Sác).Cô gái tuổi đôi mươi và biệt tài "kết bạn" với dòng sông đầy cá sấuNhắc đến đặc công nước rừng chống Mỹ, người ta thường nghĩ đến những người đàn ông mình trần đóng đóng khố, bôi bùn đen khắp người. Nhưng ở vùng bạt ngàn sông rạch Rừng Sác (Nhơn Trạch, Đồng Nai), có một cô gái nhỏ nhắn sinh năm 1947 đã khiến các tàu chiến sừng sỏ của Mỹ phải khiếp sợ.Nguyễn Thị Đẹp tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi làm giao liên. Đến năm 1965, khi quân Mỹ đổ bộ vào miền Nam và biến sông lòng Tàu thành tuyến đường thủy huyết mạch để chở vũ khí, xăng dầu vào Sài Gòn, bà đã tình nguyện xin vào đội đặc công nước.Sông Rừng Sác thời đó không chỉ có bom đạn, mà còn đầy rẫy cá sấu, dòng hải lưu chảy xiết và những đợt thả chất độc hóa học của Mỹ. Để trở thành chiến sĩ đặc công, bà phải tập lặn hàng giờ đồng hồ dưới nước, chỉ thở bằng một cọng đu đủ hoặc ống tre nhỏ, tai và mũi lúc nào cũng rớm máu vì áp lực nước. Bà lặn giỏi đến mức đồng đội bấy giờ nể phục gọi bà bằng cái tên "Đẹp thợ lặn".Trận đánh nghẹt thở: Ôm khối thuốc nổ lao vào tàu địchTrận đánh oanh liệt nhất của bà diễn ra vào năm 1967. Tổ trinh sát phát hiện một tàu vận tải quân sự hạng nặng của Mỹ chở đầy vũ khí đang neo đậu trên sông lòng Tàu, chuẩn bị tiếp tế cho chiến trường Sài Gòn.Đêm đó, trời tối đen như mực. Bà Đẹp cùng hai đồng đội nhận nhiệm vụ ôm khối thuốc nổ định hình (nặng gần 40kg) áp sát con tàu.Để tiếp cận mục tiêu, họ phải bôi một lớp mỡ trâu trộn than muội lên khắp người để vừa giữ ấm, vừa ngụy trang và tránh bị cá sấu tấn công.Họ ngậm ống thở, lờ lững trôi theo dòng nước xiết suốt mấy cây số, biến mình thành những "khúc cây mục" trên sông để qua mặt hệ thống đèn pha quét liên tục và radar tầm nhiệt của địch.Khi áp sát được mạn tàu, tiếng chân lính Mỹ đi tuần ngay trên đầu nghe rõ mồn một. Chỉ một tiếng động nhỏ, một gợn nước không tự nhiên là cả tổ sẽ tan xương nát thịt. Bà Đẹp ra hiệu cho đồng đội định vị khối thuốc nổ vào phần lườn tàu — nơi hiểm yếu nhất.Tự tay bà là người rút chốt nổ hẹn giờ. Sau đó, cả tổ phải lặn sải nín thở rút lui thật nhanh ngược dòng nước để tránh sức hút của con tàu khi bị chìm.Đùng!Một tiếng nổ xé toạc màn đêm Rừng Sác. Con tàu hàng vạn tấn cùng hàng nghìn tấn vũ khí, đạn dược chìm dần xuống lòng sông thủy quân. Trận đánh ấy bẻ gãy một mũi tiếp tế lớn của địch, làm rúng động bộ chỉ huy đường thủy của Mỹ tại Sài Gòn.Nỗi đau giấu kín sau những chiến côngGiống như nhiều người phụ nữ bước ra từ khói lửa, bà Đẹp phải đánh đổi cả thanh xuân và hạnh phúc riêng tư cho ngày hòa bình. Những ngày tháng ngâm mình dưới dòng nước nhiễm chất độc hóa học dioxin và chịu cái lạnh thấu xương của rừng ngập mặn đã tàn phá sức khỏe của bà dữ dội sau này.Năm 1980, bà Nguyễn Thị Đẹp vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Khi trở về với cuộc sống đời thường, người nữ anh hùng ấy lại chọn một cuộc sống vô cùng bình dị, chất phác tại quê nhà, ngày ngày làm vườn, chăm sóc con cháu. Nếu chỉ nhìn bà cụ đôn hậu với nụ cười hiền từ, không ai có thể ngờ đó từng là "nữ kiệt" khiến những hạm đội Mỹ phải kinh hồn bạt vía. Lịch sử không chỉ được tạc bằng thép, bằng đại bác, mà còn được dệt nên từ những dòng sông, nơi có những người con gái Việt Nam đã đem cả tuổi thanh xuân thuần khiết của mình hòa vào dòng nước để đổi lấy sự bình yên cho Tổ quốc.



