Lương Ngọc Liêm
Câu chuyện về thương binh Nguyễn Quang Minh tại thôn Đức Uy, xã Trung Sơn là một bản hùng ca về lòng quả cảm. Ông là một trong những người con ưu tú của quê hương cách mạng Tuyên Quang đã có mặt trong những giờ phút huy hoàng nhất của dân tộc: Tiến vào sào huyệt cuối cùng của chế độ Mỹ - Ngụy.
Dưới đây là câu chuyện về hành trình từ núi rừng Trung Sơn đến ánh hào quang chiến thắng tại Dinh Độc Lập của ông:
Từ chiến khu kháng chiến đến chiến dịch Hồ Chí Minh
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Trung Sơn giàu truyền thống, ông Nguyễn Quang Minh lên đường nhập ngũ với khát vọng cháy bỏng là giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Sau nhiều năm chinh chiến trên các chiến trường ác liệt, mùa xuân năm 1975, ông cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.
Những bước chân thần tốc
Trong ký ức của ông Minh, những ngày cuối tháng 4 năm 1975 là những ngày "đêm nghỉ không yên, ngày đi không mỏi". Với tinh thần "Thần tốc, thần tốc hơn nữa", đơn vị của ông đã đánh tan các tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch để tiến về hướng Sài Gòn.
Ông kể lại rằng, không khí lúc đó hừng hực quyết tâm. Dù bom đạn bủa vây, dù trên người đã mang những vết thương của các trận đánh trước đó, nhưng khi nghe lệnh tiến về Dinh Độc Lập, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Giây phút lịch sử tại Dinh Độc Lập
Trưa ngày 30/4/1975, ông Minh cùng đoàn quân giải phóng tiến vào nội đô Sài Gòn. Hình ảnh những chiếc xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập và lá cờ giải phóng tung bay trên nóc dinh là khoảnh khắc xúc động nhất trong cuộc đời người lính.
Niềm hạnh phúc vỡ òa: Ông Minh cùng đồng đội ôm chầm lấy nhau giữa sân Dinh Độc Lập. Xung quanh là tiếng hò reo của nhân dân, ánh mắt rạng rỡ của những người lính vừa đi qua lằn ranh sinh tử.
Cái giá của hòa bình: Là một thương binh, ông Minh thấu hiểu hơn ai hết giá trị của độc lập. Mỗi bước chân tiến vào Dinh là sự tiếp nối ý chí của bao đồng đội đã ngã xuống trên suốt dọc đường hành quân từ Bắc vào Nam.
Trở về quê hương với phẩm chất "Tàn nhưng không phế"
Sau đại thắng mùa xuân, ông Nguyễn Quang Minh trở về thôn Đức Uy, xã Trung Sơn với những vết sẹo chiến tranh trên cơ thể. Nhưng cũng giống như khi cầm súng, khi cầm cày, ông vẫn thể hiện bản lĩnh của một người lính:
Vượt lên thương tật: Dù sức khỏe giảm sút do là thương binh, ông vẫn tích cực lao động sản xuất, cùng gia đình khai phá đất đai, trồng rừng, góp phần xây dựng kinh tế vùng cao.
Người truyền lửa: Ở thôn Đức Uy, ông Minh luôn là người uy tín. Ông thường xuyên giáo dục con cháu và thế hệ trẻ trong xã về truyền thống yêu nước, về những hy sinh gian khổ của cha ông để có được cuộc sống bình yên ngày hôm nay.
Câu chuyện của thương binh Nguyễn Quang Minh là minh chứng cho sức mạnh của con người Trung Sơn: Kiên cường trong chiến đấu và mẫu mực giữa đời thường. Hình ảnh người lính trẻ năm ấy tiến vào Dinh Độc Lập vẫn mãi là niềm tự hào của bà con thôn Đức Uy và xã Trung Sơn.
Một chi tiết đáng nhớ: Mỗi dịp 30/4 hàng năm, ông Minh lại bồi hồi nhớ về những đồng đội đã cùng ông sát cánh trong chiến dịch cuối cùng. Với ông, món quà lớn nhất không phải là huân chương, mà là được nhìn thấy quê hương Trung Sơn ngày càng đổi mới, điện đường trường trạm khang trang.


