Lương Ngọc Quyến và Cuộc Khởi Nghĩa Thái Nguyên 1917
Lương Ngọc Quyến (1885 – 1917) quê ở Thường Tín, Hà Nội, là con trai của chí sĩ yêu nước Lương Văn Can. Ông là một nhà cách mạng tiên phong, người lãnh đạo cuộc Khởi nghĩa Thái Nguyên năm 1917.
Hưởng ứng phong trào Đông Du, ông sang Nhật Bản và Trung Quốc học quân sự. Năm 1915, ông bị giặc Pháp bắt và đày về giam tại trại giam Thái Nguyên. Dù bị tra tấn dã man và bị kẹp chân bằng cùm sắt, ông vẫn bí mật tuyên truyền tư tưởng yêu nước cho binh lính người Việt trong trại giam.
Đêm 30/8/1917, Lương Ngọc Quyến cùng Trịnh Văn Cấn (Đội Cấn) lãnh đạo binh lính nổi dậy đánh chiếm trại giam, giải phóng các tù nhân và chiếm giữ tỉnh thành Thái Nguyên trong nhiều ngày.
Khi quân Pháp đem đại quân phản công, trong tình thế bị thương nặng không thể di chuyển, Lương Ngọc Quyến đã yêu cầu đồng đội bắn vào mình để không rơi vào tay giặc và không làm chậm bước rút quân của nghĩa quân.



