Lương Ngọc Quyến và những xiềng xích không khóa được ý chí
Trong nhà tù thực dân tối tăm, đôi chân của chí sĩ Lương Ngọc Quyến bị xích chặt vào quả tạ sắt đến mức thịt da lở loét, đi lại khó khăn. Thế nhưng, đôi mắt ông vẫn rực sáng khi trò chuyện với những người lính khố đỏ Việt Nam đang làm việc cho Pháp. Ông dùng chính nỗi đau thể xác của mình để khơi dậy lòng tự tôn dân tộc trong họ. Chính từ những cuộc trò chuyện dưới hầm ngục ấy, cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên đã bùng nổ. Khi được giải cứu, dù không thể đi lại bình thường, ông vẫn yêu cầu anh em khiêng mình ra trận địa để chỉ huy. Sự hy sinh của ông trên chiếc cáng thương giữa tiếng súng rền vang là biểu tượng của một tinh thần tự do không bao giờ bị giam cầm.


