Lưỡng Quốc Trạng Nguyên Mạc Đĩnh Chi – Danh Thần Khí Tiết Thời Trần
Vũ Thị Bích Việt
Mạc Đĩnh Chi (1272 – 1346), tự Tiết Phu, quê ở làng Lũng Động, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Ông đỗ Trạng nguyên vào năm 1304 dưới thời vua Trần Anh Tông và trở thành một trong những danh thần, nhà ngoại giao xuất sắc nhất trong lịch sử Việt Nam.
Mạc Đĩnh Chi nổi tiếng với dung mạo xấu xí nhưng tài năng bẩm sinh và tinh thần học tập phi thường. Bài phú Ngọc liên (Sen trong giếng ngọc) do ông soạn thảo để tỏ chí mình đã làm vua Trần Anh Tông thán phục và phong làm Trạng nguyên. Trong sự nghiệp làm quan, ông giữ nhiều chức vụ lớn và từng hai lần làm sứ giả sang nhà Nguyên (Trung Quốc).
Tại triều đình nhà Nguyên, bằng trí tuệ mưu trí, sự ứng biến linh hoạt và tài văn chương xuất chúng, Mạc Đĩnh Chi đã đập tan sự coi thường của vua tôi nhà Nguyên đối với sứ thần Đại Việt. Ông được vua Nguyên khâm phục, phong tặng danh hiệu "Lưỡng quốc Trạng nguyên" (Trạng nguyên hai nước).
Mạc Đĩnh Chi là tấm gương sáng về tinh thần vượt khó, lòng tự tôn dân tộc và đạo đức thanh liêm, chính trực. Sự nghiệp của ông được ghi danh trân trọng tại Văn miếu Mao Điền, trở thành nguồn cảm hứng lớn cho các thế hệ sĩ tử xứ Đông trên con đường khoa bảng.


