Lương Văn Can
Người thầy muốn thay đổi vận mệnh đất nước
Khi nói về phong trào yêu nước Việt Nam đầu thế kỷ XX, người ta thường nhớ đến những người ra nước ngoài tìm đường cứu nước hoặc những người trực tiếp tổ chức khởi nghĩa. Nhưng có một con đường khác cũng quan trọng không kém: thay đổi nhận thức của người dân thông qua giáo dục.
Lương Văn Can là một trong những người tiêu biểu cho con đường ấy.
Lương Văn Can sinh năm 1854 tại Hà Nội. Ông lớn lên trong một gia đình có truyền thống học hành và sớm theo đuổi con đường Nho học.
Sau khi đỗ đạt, ông từng làm quan nhưng không gắn bó lâu dài với quan trường. Ông dành nhiều thời gian cho việc dạy học và nghiên cứu.
Đầu thế kỷ XX, xã hội Việt Nam đứng trước những thay đổi rất lớn.
Thực dân Pháp đã thiết lập bộ máy cai trị trên toàn cõi Việt Nam. Trong khi đó, thế giới xung quanh đang thay đổi nhanh chóng.
Nhật Bản tiến hành Duy tân Minh Trị và trở thành một cường quốc châu Á.
Trung Quốc cũng xuất hiện nhiều phong trào cải cách.
Những thay đổi ấy khiến Lương Văn Can và nhiều sĩ phu Việt Nam đặt câu hỏi:
Tại sao các quốc gia châu Á có thể thay đổi, còn Việt Nam lại ngày càng suy yếu?
Lương Văn Can cho rằng một trong những nguyên nhân quan trọng là dân trí còn thấp và nền giáo dục quá lạc hậu.
Ông cho rằng muốn đất nước mạnh thì phải nâng cao kiến thức của người dân.
Không chỉ học chữ Hán và kinh điển Nho giáo, người Việt cần được tiếp cận với khoa học, lịch sử, địa lý, kinh tế và những kiến thức mới.
Từ những suy nghĩ đó, ông cùng một số sĩ phu thành lập Đông Kinh Nghĩa Thục vào năm 1907.
Ngôi trường được mở tại Hà Nội và nhanh chóng thu hút rất nhiều người.
Điểm đặc biệt của Đông Kinh Nghĩa Thục là trường không chỉ dành cho một nhóm nhỏ con em quan lại.
Các nhà tổ chức muốn đưa giáo dục đến với đông đảo người dân.
Những bài học được biên soạn bằng cách dễ hiểu.
Chữ Quốc ngữ được khuyến khích sử dụng.
Các học viên được tìm hiểu về lịch sử Việt Nam, tình hình thế giới và những kiến thức thực tế.
Lương Văn Can đặc biệt quan tâm đến việc nâng cao tinh thần tự chủ của người Việt.
Ông cho rằng người Việt không thể chỉ trông chờ vào người khác mà cần tự phát triển năng lực của mình.
Điều này thể hiện rõ trong những tư tưởng về thực nghiệp.
Theo ông, muốn đất nước giàu mạnh thì người dân phải biết làm kinh tế, buôn bán và phát triển sản xuất.
Đây là một tư tưởng khá mới vào thời điểm đó.
Nền giáo dục Nho học truyền thống thường coi việc làm kinh doanh là thứ yếu, trong khi Lương Văn Can lại cho rằng kinh tế có vai trò quan trọng đối với sức mạnh của quốc gia.
Ông viết nhiều tài liệu hướng dẫn về kinh doanh và đạo đức của người làm nghề buôn bán.
Một trong những tác phẩm nổi tiếng của ông là “Thương học phương châm”, bàn về việc kinh doanh và vai trò của thương nghiệp.
Nhưng hoạt động của Đông Kinh Nghĩa Thục nhanh chóng khiến chính quyền Pháp lo ngại.
Chỉ sau khoảng một năm, trường bị đóng cửa.
Các hoạt động tuyên truyền và giáo dục bị đàn áp.
Lương Văn Can bị chính quyền bắt và sau đó bị đưa đi an trí tại Campuchia.
Ông phải sống xa quê hương trong nhiều năm.
Những năm ở Campuchia là quãng thời gian khó khăn đối với ông.
Nhưng ông vẫn tiếp tục viết và suy nghĩ về giáo dục, kinh tế và tương lai đất nước.
Sau nhiều năm, Lương Văn Can trở về Việt Nam.
Ông qua đời năm 1927 tại Hà Nội, hưởng thọ 73 tuổi.
Ông không được chứng kiến ngày đất nước giành độc lập.
Nhưng những tư tưởng mà ông truyền bá đã ảnh hưởng đến nhiều thế hệ.
Điều đáng chú ý nhất ở Lương Văn Can là ông không cho rằng yêu nước chỉ có nghĩa là cầm vũ khí chống quân xâm lược.
Đối với ông, yêu nước còn là học tập, nâng cao dân trí, phát triển kinh tế và xây dựng một xã hội có khả năng tự đứng trên đôi chân của mình.
Đó là một cách nhìn rất khác so với nhiều thủ lĩnh khởi nghĩa cùng thời.
Nếu Phan Đình Phùng chiến đấu trong rừng núi, Phan Bội Châu tìm đường sang Nhật Bản và Trung Quốc, thì Lương Văn Can lựa chọn lớp học và sách vở.
Ông muốn thay đổi đất nước từ bên trong.
Đông Kinh Nghĩa Thục chỉ tồn tại trong thời gian ngắn, nhưng nó đã tạo ra một làn sóng tư tưởng mới.
Người Việt bắt đầu quan tâm hơn đến chữ Quốc ngữ, giáo dục hiện đại, kinh tế và tình hình thế giới.
Vì vậy, khi nhắc đến Lương Văn Can, không nên chỉ nhớ ông là một trong những người sáng lập Đông Kinh Nghĩa Thục.
Ông còn là người đã đặt ra một câu hỏi rất quan trọng:
Muốn một đất nước độc lập và mạnh mẽ, người dân cần phải được chuẩn bị những gì?
Câu trả lời của ông là tri thức, giáo dục và năng lực tự chủ.


