Lương Văn Can
Có một giai đoạn trong lịch sử Việt Nam, khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, tri thức trở thành một thứ bị kìm hãm, và việc “học để hiểu” cũng là một hành động dũng cảm.
Trong bối cảnh đó, Lương Văn Can là một nhà nho yêu nước sống vào cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ XX. Ông không chọn con đường cầm súng, mà chọn con đường mở lớp học.
Năm 1907, ông cùng các chí sĩ yêu nước sáng lập Phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục tại Hà Nội. Đây không chỉ là một trường học, mà là một phong trào cải cách giáo dục, nhằm khai dân trí, nâng cao nhận thức cho người dân Việt Nam trong thời thuộc Pháp.
Những lớp học khi ấy không giống trường học hiện đại. Không bảng điện tử, không sách giáo khoa đầy đủ. Chỉ có phấn trắng, bảng đen và những con người tin rằng: muốn đất nước thay đổi, trước hết phải thay đổi nhận thức con người.
Phong trào nhanh chóng lan rộng, nhưng cũng bị thực dân Pháp đàn áp và giải tán. Lương Văn Can bị bắt, bị quản thúc, nhưng tư tưởng “khai dân trí” của ông vẫn tiếp tục ảnh hưởng đến nhiều thế hệ sau.
Ông trở thành một chứng nhân lịch sử của thời kỳ đầu thức tỉnh dân tộc, khi con đường cứu nước không chỉ là chiến đấu, mà còn là con đường tri thức.



