Lương Văn Quỳnh
Công việc của một y tá chiến trường tại "túi bom" Quảng Trị những năm 1966 không chỉ cần kỹ năng mà còn cần một tinh thần thép.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với những người trở về từ "tọa độ lửa", ký ức vẫn luôn vẹn nguyên như mới hôm qua. Dưới đây là câu chuyện về ông Lương Văn Quỳ , một người con của vùng đất Hà Nam Ninh, người đã dành cả tuổi thanh xuân trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Năm 1966, khi tiếng loa phát thanh vang vọng khắp các ngõ nhỏ ở Hà Nam Ninh kêu gọi thanh niên lên đường nhập ngũ, ông mới 17tuổi bỏ lại ngôi nhà tranh đơn sơ, ông mang theo túi cứu thương lên đường hành quân vào Nam. Rời vùng đất cố đô với túi cứu thương bên hông, ông Quỳ không cầm súng ở tuyến đầu mà cầm kim tiêm, bông băng và những ống thuốc trợ lực. Công việc của một y tá chiến trường tại "túi bom" Quảng Trị những năm 1966 không chỉ cần kỹ năng mà còn cần một tinh thần thép. Trạm xá của bác thực chất là một hệ thống hầm chữ A chật chội, ẩm ướt, nằm sâu dưới những tán cây cổ thụ để tránh sự phát hiện của máy bay trinh sát. Có những lúc thuốc gây tê cạn kiệt, bác phải vừa giữ chặt tay đồng đội, vừa nghẹn ngào động viên để bác sĩ thực hiện ca mổ ngay dưới ánh đèn pin leo lét. Khi bom dứt, thương binh được đưa về nườm nượp. Ông kể có những ngày ông không kịp rửa sạch máu trên tay để ăn cơm, vì cứ đặt bát xuống lại có tiếng gọi: "Y tá đâu, có ca cấp cứu!". "Nỗi sợ nhất không phải là tiếng bom rơi trên đầu, mà là khi nắm lấy bàn tay một đồng chí đồng hương Hà Nam Ninh , thấy mạch họ yếu dần rồi lịm đi mà mình không còn thuốc để cứu." Trong lúc ra chiến trường cứu người, ông bị lựu đạn Mỹ bắn vào chân trái và ô đã phải cắt bỏ đi chân trái. Khi trở về đời thường tại Hà Nam Ninh, tuy mất một chân nhưng vẫn giữ thói quen của một người làm y. Ông vẫn luôn mang bên mình một túi thuốc nhỏ, sẵn sàng sơ cứu cho bất kỳ ai trong làng gặp nạn. Câu chuyện về những người y tá chiến trường luôn mang một vẻ đẹp nhân văn cao cả giữa sự khốc liệt của hòn tên mũi đạn.



