Cựu chiến binh

Lường Văn Tái

Câu chuyện kể lại một lần thực hiện nhiệm vụ vận chuyển vật tư qua địa hình hiểm trở, khi cả tổ đã quyết định dừng lại để chờ một đồng chí bị kiệt sức. Qua đó làm nổi bật tinh thần đoàn kết, sự kiên nhẫn và bài học sâu sắc về trách nhiệm với đồng đội.

Lạng Sơn11/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ông Lường Văn Tái vẫn nhớ như in con dốc đá năm ấy – con dốc không dài nhất, không cao nhất, nhưng là nơi ông hiểu rõ nhất thế nào là tình đồng chí.Tổ của ông được giao vận chuyển vật tư qua một đoạn đường núi trước khi trời sáng. Mỗi người một gùi nặng trên lưng, bước chân phải nhanh nhưng vẫn phải giữ đội hình. Đêm ấy, trời không mưa, nhưng sương dày đặc, đá núi trơn trượt.Đi được nửa quãng đường, một đồng chí trẻ trong tổ bắt đầu chậm lại. Gùi hàng nặng, cộng với mệt mỏi nhiều ngày liền khiến cậu loạng choạng, thở gấp. Nếu tiếp tục chậm trễ, cả tổ có thể không kịp giờ quy định.Trong khoảnh khắc ấy, tổ trưởng nhìn đồng hồ, rồi nhìn đồng đội. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu lựa chọn khó khăn đang ở phía trước: đi tiếp để kịp thời gian, hay dừng lại để giữ người.Cuối cùng, tổ trưởng ra hiệu dừng. Hai người khỏe hơn san bớt vật tư từ gùi của đồng chí trẻ. Cả tổ nghỉ lại ít phút giữa sườn núi lạnh buốt. Không ai trách móc. Không ai sốt ruột. Chỉ có những bàn tay lặng lẽ siết chặt vai nhau.Họ đến đích muộn hơn dự kiến ít phút, nhưng đầy đủ cả đội hình và nguyên vẹn vật tư.Sau buổi ấy, trong cuộc sinh hoạt, tổ trưởng nói một câu mà ông Tái nhớ mãi:
“Hoàn thành nhiệm vụ là quan trọng. Nhưng giữ được con người còn quan trọng hơn.”Câu nói ấy trở thành nguyên tắc bất thành văn của tổ. Những lần sau, họ chuẩn bị kỹ hơn, phân chia sức lực hợp lý hơn, để không ai bị quá tải. Mỗi người học cách quan sát bước chân của đồng đội, không chỉ nhìn về phía trước mà còn nhìn sang bên cạnh.Chiến tranh qua đi, ông Tái trở về cuộc sống bình dị nơi quê hương. Nhưng trong mọi việc chung của thôn bản, ông vẫn giữ thói quen chờ người đi chậm, lắng nghe người yếu thế, nhắc nhở nhẹ nhàng thay vì trách móc.Ông thường nói với lớp trẻ:
“Một tập thể mạnh không phải vì có người đi rất nhanh, mà vì không ai bị bỏ lại phía sau.”Những thanh niên xung phong năm ấy – những “hoa lửa” giữa rừng núi – đã thắp sáng tinh thần đoàn kết bằng chính hành động giản dị như thế. Họ dạy chúng ta rằng trách nhiệm không chỉ là hoàn thành công việc, mà còn là bảo vệ và nâng đỡ nhau trong từng bước đi.Và hôm nay, giữa thời bình, bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị:
Muốn đi xa, hãy đi cùng nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn