Cựu chiến binh

Lương Văn Thuận

Vĩnh Long20/11/2025phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân chứng lịch sử Lương Văn Thuận – Du kích xã Ngãi Xuyên, người giữ lửa truyền thống Trà Cú

“Tôi là Lương Văn Thuận, sinh năm 1953, quê ở xã Ngãi Xuyên, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh (Nay là xã Trà Cú, tỉnh Vĩnh Long) . Nói đến thời chiến, đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in những năm tháng gian khổ mà hào hùng ấy. Hồi đó, quê mình còn nghèo, người dân sống chủ yếu bằng ruộng đồng, nhưng tinh thần yêu nước thì không ai thiếu. Lúc ấy tôi còn rất trẻ, mới ngoài hai mươi, nhưng trong lòng đã nung nấu quyết tâm đứng lên chiến đấu, bảo vệ quê hương. Chú Thuận chia sẻ!

Tôi tham gia lực lượng du kích xã Ngãi Xuyên, được phân công cùng anh em trong đội bám địa bàn, tổ chức canh gác. Địch càn quét dữ lắm, nhưng ai nấy đều kiên cường. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống, có người nằm lại ngay trên mảnh đất quê hương mình. Mỗi lần nhớ đến, tôi lại thấy lòng nghẹn ngào và tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với họ.

Khi đất nước thống nhất, tôi trở về với công việc đời thường, nhưng tình yêu Tổ quốc vẫn luôn cháy trong tim. Tôi tiếp tục tham gia công tác Đảng ở địa phương, được bà con tín nhiệm bầu làm Bí thư Chi bộ khóm 4, thị trấn Trà Cú ( nay là ấp 4, xã Trà Cú). Thời ấy, đời sống người dân còn khó khăn, nhưng ai cũng đồng lòng. Tôi cùng chi bộ vận động nhân dân xây dựng nông thôn mới, làm đường, dựng cầu, giúp nhau phát triển kinh tế. Tôi luôn nghĩ, thời chiến cầm súng bảo vệ đất nước thì thời bình mình cũng phải góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp.

Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, tôi vẫn còn tham gia công tác xã hội, hiện là Chi hội trưởng Chi hội Cựu Chiến binh ấp 4, xã Trà Cú. Tôi thường cùng anh em hội viên tổ chức sinh hoạt, kể lại những câu chuyện của một thời lửa đạn cho lớp trẻ nghe, để các cháu hiểu rằng độc lập hôm nay không phải tự nhiên mà có. Tôi cũng động viên con cháu học tập, rèn luyện, tránh xa tệ nạn, sống có ích, có trách nhiệm với quê hương.
Mỗi khi đứng nhìn quê hương Trà Cú đổi mới từng ngày – đường làng khang trang, ruộng vườn trù phú, tiếng trẻ cười rộn rã – lòng tôi lại thấy ấm áp, tự hào. Tôi thấy mình thật may mắn khi được sống, được chứng kiến sự đổi thay ấy. Cuộc đời tôi có thể không làm được điều gì to lớn, nhưng tôi luôn tự nhủ: “Còn sức là còn cống hiến, còn sống là còn kể lại những gì đã qua, để lớp trẻ hôm nay hiểu và trân trọng hòa bình.”

Đó là tâm nguyện của tôi – một người du kích năm xưa, một người con của mảnh đất Trà Cú kiên trung, luôn tin rằng truyền thống cách mạng sẽ mãi được gìn giữ và lan tỏa qua từng thế hệ mai sau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn