Lương Văn Tụy – Người Viết Tên Mình Lên Đỉnh Non Nước Bằng Máu Lửa
Thời gian có quyền năng làm mờ đi những dấu chân tạc trên đá tảng, làm phong rêu
những bức tường thành cổ kính, nhưng vĩnh viễn không thể làm lu mờ những cái
tên đã hóa thân thành lịch sử. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Cố đô nghìn năm
văn hiến, mỗi lần ngước nhìn lên đỉnh Non Nước (Dục Thúy Sơn) kiêu hãnh vươn
mình soi bóng xuống dòng sông Đáy, lồng ngực tôi lại trào dâng một niềm tự hào
xen lẫn rưng rưng xúc động. Nơi đó, ngọn núi lịch sử ấy đã chứng kiến trọn vẹn khí
phách kiên trung của một người thanh niên trẻ tuổi, một người anh hùng của quê
hương Ninh Bình: liệt sĩ Lương Văn Tụy.
Đọc lại những trang sử vàng của quê hương thời kỳ chống Pháp, tôi không khỏi
nghẹn ngào khi nhận ra, Lương Văn Tụy bước vào con đường cách mạng khi mới
15 tuổi – cái tuổi mà những cô cậu học trò như chúng ta ngày nay vẫn còn đang
được sống trong vòng tay bao bọc của gia đình, vô tư cắp sách đến trường. Nhưng
ở thời điểm đất nước chìm trong đêm đen nô lệ, chàng thiếu niên ấy đã sớm gác lại
những niềm vui cá nhân để mang trên vai vận mệnh của dân tộc.
Trong trái tim tôi, hình ảnh đẹp nhất, bi tráng nhất về Lương Văn Tụy chính là vào
đêm mùng 7 tháng 11 năm 1929. Giữa màn đêm lạnh lẽo, sương giăng mù mịt, lính
Tây đi tuần tra gắt gao từng ngõ ngách, người thanh niên 15 tuổi ấy đã dũng cảm
mưu trí vượt qua hàng rào lưỡi lê, bám vào từng vách đá nhô ra đầy hiểm trở để leo
lên đỉnh núi Non Nước. Và rồi, giữa khoảng không bao la của đất trời Ninh Bình, lá
cờ đỏ búa liềm tung bay kiêu hãnh.
Đó không chỉ là một mảnh vải đỏ, đó là ngọn lửa của niềm tin, là lời thách thức đanh
thép gửi tới kẻ thù, và là tiếng gọi non sông đánh thức hàng vạn trái tim đang khao
khát tự do. Khoảnh khắc lá cờ ấy phấp phới bay cũng là lúc Lương Văn Tụy tạc bức
tượng đài vĩnh cửu của mình vào lòng quê hương.
Nhưng, “thời hoa lửa” đâu chỉ có những khúc vĩ thanh hào hùng, mà còn thấm đẫm
máu và nước mắt. Ít lâu sau chiến công ấy, anh bị thực dân Pháp bắt. Những đòn
tra tấn dã man, những trận đòn roi tứa máu chốn lao tù, và cả những lời dụ dỗ ngon
ngọt của kẻ thù đều bất lực trước ý chí rực lửa của người thanh niên cộng sản. Bất
lực trước anh, chúng đày anh ra “địa ngục trần gian” Côn Đảo. Năm 1932, Lương
Văn Tụy đã trút hơi thở cuối cùng, gửi lại tuổi 18 mãi mãi xanh tươi cho tổ quốc.
Mười tám tuổi – độ tuổi rực rỡ nhất của đời người. Lương Văn Tụy đã không được
nhìn thấy ngày quê hương hoàn toàn giải phóng, không được sải bước trên những
con đường thênh thang của một đất nước hòa bình. Anh đã nằm xuống, để thân thể
hóa thành đất đai xứ sở, để dòng máu nóng hòa vào phù sa sông Đáy nuôi dưỡng
những mầm xanh thế hệ sau.
Gấp lại trang sử cũ, nhìn ra bầu trời hòa bình đầy nắng của ngày hôm nay, thế hệ
học sinh chúng tôi hiểu rằng, cái giá của tự do được đánh đổi bằng thanh xuân, máu
và nước mắt của lớp lớp cha anh đi trước. Câu chuyện về anh hùng Lương Văn Tụy
không chỉ là một bài ca bi tráng của “thời hoa lửa” mà còn là một lời nhắc nhở sâu
sắc đối với tuổi trẻ hôm nay.
Chúng ta không còn phải cầm súng, không còn phải băng qua mưa bom bão đạn,
nhưng mặt trận kiến thiết đất nước vẫn đang vẫy gọi. Hình bóng người thanh niên
cắm cờ trên đỉnh Dục Thúy Sơn năm xưa sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, soi đường chỉ
lối để mỗi học sinh Ninh Bình hôm nay nỗ lực vươn lên, rèn đức, luyện tài, viết tiếp
bản hùng ca của quê hương trong thời đại mới.
Tên anh đã thành tên đường, tên trường, nhưng hơn hết, tên anh đã trở thành một
phần linh hồn của mảnh đất Ninh Bình kiên cường, bất khuất. Lương Văn Tụy –
ngọn lửa thanh xuân ấy, sẽ mãi mãi cháy sáng trong triệu triệu trái tim người Việt


