Cựu chiến binh

Lương Xuân Ích: 20 Năm Giữ Vững Tay Súng

Lào Cai24/04/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhập ngũ năm 1963, khi đất nước còn chia cắt và cuộc chiến đấu ở miền Nam bắt đầu bước vào giai đoạn quyết liệt, chàng thanh niên Lương Xuân Ích khi đó mới 23 tuổi. Cho đến khi xuất ngũ vào năm 1983, ông đã dành trọn hai mươi năm – quãng thời gian đẹp nhất của một đời người – để cống hiến cho màu áo xanh bộ đội.

1. Hành trình hai thập kỷ binh nghiệp (1963 – 1983)

Hai mươi năm tại ngũ của ông Ích là một pho sử sống với nhiều giai đoạn chuyển mình của dân tộc:

  • Giai đoạn 1963 – 1975: Ông thuộc lớp chiến sĩ trưởng thành trong lửa đạn kháng chiến chống Mỹ. Đó là những năm tháng hành quân xẻ dọc Trường Sơn, đối mặt với máy bay B-52 và những chiến dịch giải phóng dồn dập.

  • Giai đoạn 1975 – 1983: Sau ngày đại thắng mùa Xuân, thay vì gác súng trở về, ông lại tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong bối cảnh đất nước mới thống nhất còn nhiều khó khăn, đặc biệt là cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc và biên giới Tây Nam sau đó.

  • 2. Kỷ niệm đáng nhớ: "Tình hậu phương qua những lá thư tay"

    Trong 20 năm biền biệt xa nhà, kỷ niệm mà người lính Lương Xuân Ích trân trọng nhất có lẽ không phải là những tấm huân chương, mà là những lá thư tay đã sờn rách, nhòe mực.

    Sợi dây liên kết vô hình: Ở chiến trường, mỗi khi có hòm thư đơn vị về là một ngày hội. Ông Ích nhớ nhất những đêm nằm trong công sự, dưới ánh đèn pin mờ ảo hoặc ánh trăng rừng, ông cùng đồng đội chuyền tay nhau đọc những lá thư từ quê nhà.

    Có những lá thư viết từ năm trước, năm sau mới đến tay người lính. Những dòng chữ hỏi thăm sức khỏe của cha mẹ, lời hứa đợi chờ của người thân đã trở thành "liều thuốc" quý giá nhất giúp ông vượt qua những trận sốt rét rừng hay những lúc thiếu thốn lương thực. Chính sự tiếp sức thầm lặng từ hậu phương đã giúp người lính ấy bền bỉ đi qua hai thập kỷ gian khổ mà không hề nao núng.

    3. Người lính già và bản lĩnh đời thường

    Năm 1983, khi rời quân ngũ, ông Lương Xuân Ích trở về với cuộc sống đời thường ở tuổi 43. 20 năm rèn luyện trong kỷ luật thép của quân đội đã nhào nặn nên một con người điềm tĩnh, kiên cường và giàu lòng nhân ái.

    Dù tóc đã bạc và đôi chân không còn dẻo dai như những ngày băng rừng lội suối, nhưng tinh thần của một người lính đã dành cả tuổi trẻ cho độc lập dân tộc vẫn luôn rực cháy trong ông. Ông là tấm gương sáng cho con cháu về lòng yêu nước, sự kiên trì và đức hy sinh thầm lặng.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn