Bài viết

LƯU CHÍ HIẾU – LỜI THỀ BẤT KHẤT GIỮA "CHUỒNG CỌP" CÔN ĐẢO VÀ NGỌN LỬA NGHĨA TRANG HÀNG DƯƠNG

Giữa ngục tối "Chuồng Cọp" Côn Đảo, trước mưa vôi bột và những đòn tra tấn dã man nhằm đè bẹp ý chí người cộng sản, đồng chí Lưu Chí Hiếu vẫn đĩnh đạc cất lời thề sắt đá: "Đừng bàn chuyện ly khai Đảng!". Sự hy sinh oanh liệt của ông vào đêm Giáng sinh năm 1961 không chỉ chặn đứng đợt khủng bố tàn bạo của kẻ thù mà còn trở thành ngọn đuốc bất tử soi đường cho đồng đội.

Tây Ninh21/08/2026Đoàn xã Nhân Cơ (Nhân Cơ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuốn sử vàng rực lửa của nhà tù Côn Đảo – nơi từng được coi là "địa ngục trần gian", cái tên Lưu Chí Hiếu luôn gắn liền với biểu tượng quật cường nhất của tinh thần giữ vững khí tiết. Sinh năm 1913 tại làng Hương Cát, huyện Trực Ninh (tỉnh Nam Định) – vùng đất Sơn Nam Hạ giàu truyền thống yêu nước, ông sớm giác ngộ cách mạng và gia nhập Việt Nam Thanh niên Cách mạng đồng chí Hội từ khi tuổi đời còn rất trẻ.

Xông pha qua khắp các địa bàn nóng đố từ Nam Định, Hà Nội, Hải Phòng cho đến Sài Gòn – Gia Định, người chiến sĩ ấy lăn lộn trong lòng quần chúng để xây dựng cơ sở. Giữa lúc phong trào cách mạng chịu nhiều tổn thất, ông bị kẻ thù bắt giam và đưa ra giam giữ tại Trại I, khu "Chuồng Cọp" khét tiếng ở Côn Đảo.

Thập niên 1950 – 1960, mỹ - ngụy triển khai chiến dịch "tố cộng, diệt cộng" tàn bạo, dùng mọi thủ đoạn dã man nhất nhằm ép các tù chính trị ký giấy ly khai Đảng Cộng sản. Tại "Chuồng Cọp", kẻ thù liên tục dội vôi bột, trút nước lạnh từ trên trần xuống các ô giam ngột ngạt, dùng gậy sắt đánh đập đến nát thịt da. Trước ranh giới sống chết mỏng mong, giữa những do dự, lo âu của một vài người muốn tìm cách thỏa hiệp để bảo toàn tính mạng, Lưu Chí Hiếu đã đĩnh đạc đứng lên, cất giọng đanh thép chặn đứng mọi tư tưởng đầu hàng: – "Các anh bàn gì thì bàn, nhưng đừng bàn chuyện ly khai Đảng!"

Câu nói ấy như một gáo nước dập tắt mọi dao động, xốc lại tinh thần thép cho toàn bộ anh em trong trại giam. Trước sự kiên trung tuyệt đối của ông, kẻ thù càng điên cuồng tra tấn. Bị hành hạ dã man, cơ thể kiệt quệ vì vôi bột và đòn thù, ông vẫn bình tĩnh tự tay viết lại dòng bút tích đập tan mọi hy vọng của kẻ thù: "Tôi là Lưu Chí Hiếu, không ly khai Đảng Cộng sản được, tôi xin chịu trách nhiệm không ly khai...".

Đêm 24 tháng 12 năm 1961 – đúng đêm Giáng sinh – giữa cái lạnh xé da của biển khơi và sự ngột ngạt nơi "Chuồng Cọp", người con ưu tú của quê hương Nam Định đã anh dũng trút hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh oanh liệt của ông là đòn giáng đau đớn, buộc kẻ thù phải lui bước và chấm dứt đợt khủng bố đẫm máu đó.

Ngọn lửa kiên trung ấy không bao giờ tắt. Ngày 3 tháng 2 năm 1972, để tưởng nhớ người đồng chí quả cảm, Đảng bộ nhà tù Côn Đảo đã chính thức thành lập lấy tên là Đảng bộ Lưu Chí Hiếu – tiếp tục lãnh đạo anh em tù nhân đấu tranh cho đến ngày giải phóng.

Ghi nhận công ơn vĩ đại ấy, ông đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hôm nay, tại Nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo), trên tấm bia mộ của ông, dòng bút tích sắt đá năm nào vẫn được khắc ghi trang trọng, tỏa sáng giữa hàng ngàn ngôi mộ liệt sĩ. Tên ông – Lưu Chí Hiếu – đã được đặt cho những đại lộ, mái trường lớn tại TP. Hồ Chí Minh, Bà Rịa - Vũng Tàu, Nam Định, mãi mãi nhắc nhớ thế hệ sau về một trái tim kiên trung bất khuất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn