LƯU ĐÌNH CHIẾN – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Có những người lính đi qua chiến tranh bằng những chiến công. Có những người lính để lại tên tuổi bằng những trận đánh. Nhưng cũng có những người lính khiến các thế hệ sau nhắc đến mình bởi một điều thiêng liêng hơn tất cả: không khuất phục trước kẻ thù, không phản bội đồng đội, giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng cho đến phút cuối cùng. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lưu Đình Chiến là một người như thế.
LƯU ĐÌNH CHIẾN – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ TRỌN KHÍ TIẾT ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Có những người lính đi qua chiến tranh bằng những chiến công.
Có những người lính để lại tên tuổi bằng những trận đánh.
Nhưng cũng có những người lính khiến các thế hệ sau nhắc đến mình bởi một điều thiêng liêng hơn tất cả: không khuất phục trước kẻ thù, không phản bội đồng đội, giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng cho đến phút cuối cùng.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lưu Đình Chiến là một người như thế.
Đồng chí Lưu Đình Chiến sinh năm 1942 tại xã An Thái, huyện An Lão, thành phố Hải Phòng. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, người thanh niên quê Hải Phòng ấy đã lên đường nhập ngũ, vào Sư đoàn 350.
Sau thời gian huấn luyện, tháng 1 năm 1966, đồng chí được điều động về Sư đoàn 32 Hòa Bình. Không lâu sau, người lính ấy cùng đơn vị hành quân vào miền Nam.
Tháng 7 năm 1966, đồng chí được biên chế về Trung đội 2, Đại đội 1, Tiểu đoàn 728, Phòng Vận tải, Cục Hậu cần miền Đông Nam Bộ, làm Tiểu đội phó.
Công việc của người chiến sĩ vận tải giữa chiến trường không phải lúc nào cũng có tiếng súng vang lên trước mặt.
Nhưng đó là những cung đường luôn rình rập hiểm nguy.
Là những chuyến hàng phải vượt qua bom đạn để đưa lương thực, vũ khí, đạn dược và nhu yếu phẩm đến với những người lính đang chiến đấu ở phía trước.
Hậu cần là mạch máu của chiến trường.
Và trên những cung đường ấy, Lưu Đình Chiến đã cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng gian khổ.
Ngày 8 tháng 2 năm 1971
Đó là ngày đã trở thành dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời người chiến sĩ quê Hải Phòng.
Trung đội 2 của Lưu Đình Chiến phải đối đầu với một tiểu đoàn bộ binh cơ giới Mỹ - ngụy có pháo binh và không quân yểm trợ.
Tương quan lực lượng hết sức chênh lệch.
Nhưng những người lính đã không lùi bước.
Trong trận chiến đấu ấy, Trung đội 2 đã bắn cháy 3 xe thiết giáp, bắn hỏng 2 xe khác, bắn rơi một máy bay lên thẳng và tiêu diệt gần 100 tên địch.
Riêng Lưu Đình Chiến trực tiếp bắn cháy một xe thiết giáp và tiêu diệt 30 tên địch.
Nhưng chiến đấu trong chiến tranh không chỉ có những khoảnh khắc của chiến thắng.
Khi địch quá đông, đơn vị buộc phải rút lui để bảo toàn lực lượng.
Lúc ấy, Lưu Đình Chiến đã bị thương.
Và chính trong khoảnh khắc sinh tử đó, phẩm chất của một người chiến sĩ được thể hiện rõ nhất.
Đồng chí quyết định ở lại cố thủ trong hầm, kìm chân địch để đồng đội có thời gian rút lui an toàn.
Địch bao vây.
Chúng nhiều lần kêu gọi đầu hàng.
Chúng tìm cách dụ dỗ, khai thác thông tin.
Nhưng người chiến sĩ Lưu Đình Chiến không khuất phục.
Ngay cả khi bị bắt, bị tra tấn dã man, đồng chí vẫn không khai báo những thông tin liên quan đến đơn vị và đồng đội.
Cuối cùng, người chiến sĩ ấy đã hy sinh.
Một cuộc đời kết thúc trong đau thương, nhưng khí tiết của người lính thì không bao giờ bị khuất phục.
Sự hy sinh của Lưu Đình Chiến trở thành biểu tượng về lòng trung thành, ý chí chiến đấu và tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cách mạng.
Trong quá trình chiến đấu, đồng chí được tặng thưởng 23 danh hiệu “Dũng sĩ Quyết thắng”, cùng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Nhì và hạng Ba.
Ngày 27/4/2012, Chủ tịch nước ban hành Quyết định số 534/QĐ-CTN, truy tặng đồng chí Lưu Đình Chiến danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Một người con Hải Phòng – một câu chuyện không thể lãng quên
Ngày hôm nay, chúng ta không còn phải sống giữa những trận bom, những cung đường chiến trường hay những cuộc đối đầu sinh tử.
Nhưng câu chuyện của Lưu Đình Chiến vẫn còn nguyên giá trị.
Bởi điều mà người chiến sĩ ấy để lại không chỉ là những con số về chiến công.
Đó là lòng trung thành với Tổ quốc.
Là tình đồng đội.
Là tinh thần sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội.
Và trên hết là một lời nhắc nhở:
Có những giá trị khi đã lựa chọn thì phải giữ gìn bằng cả cuộc đời.
Tuổi trẻ hôm nay không cầm súng ra trận như thế hệ cha anh năm xưa.
Nhưng mỗi đoàn viên, thanh niên đều có một “mặt trận” của riêng mình: học tập, lao động, sáng tạo, xây dựng quê hương, bảo vệ những giá trị tốt đẹp và sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi xuân để giữ nước, thì tuổi trẻ hôm nay phải biết dùng sức trẻ để xây dựng và phát triển đất nước.
Máu xương của những người như Lưu Đình Chiến đã nằm lại nơi chiến trường.
Để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình.
Và trách nhiệm của tuổi trẻ là:
Không được phép lãng quên.
Không ngừng nỗ lực.
Không sống hoài, sống phí những năm tháng đẹp nhất của đời mình.


