Người có công giúp đỡ cách mạng

Lưu giữ kỉ niêm ngã Ba đồng Lộc

Ngã ba Đồng Lộc Đáng nhớ

Hải Phòng02/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Ngã ba Đồng Lộc được nhắc đến như một “tọa độ lửa” – nơi hội tụ của bom đạn, mất mát nhưng cũng là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Và giữa mưa bom bão đạn ấy, hình ảnh 10 cô gái thanh niên xung phong đã trở thành “những bông hoa lửa” bất tử trong lòng dân tộc. Ngã ba Đồng Lộc là điểm giao nhau của các tuyến đường chiến lược, giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc chi viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì vậy, đế quốc Mỹ đã tập trung đánh phá ác liệt nơi đây nhằm cắt đứt mạch máu giao thông. Mỗi ngày, hàng trăm quả bom trút xuống, biến mảnh đất này thành vùng đất chết. Trong hoàn cảnh đó, Tiểu đội 4 – Đại đội 552 gồm 10 nữ thanh niên xung phong, tuổi đời từ 17 đến 22, đã tình nguyện bám trụ tại tuyến lửa. Nhiệm vụ của các chị là san lấp hố bom, đảm bảo thông đường cho xe qua. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng nguy hiểm: vừa lấp xong hố bom này, bom khác lại tiếp tục rơi xuống. Ban ngày, các chị làm việc trong khói bụi mù mịt. Ban đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét hoặc ánh trăng, các chị lại tiếp tục lao động không nghỉ. Những đôi tay nhỏ bé cuốc từng nhát đất, gạt từng tảng đá, bất chấp hiểm nguy luôn rình rập. Trong tiếng bom rơi, các chị vẫn động viên nhau bằng những câu nói giản dị mà kiên cường: “Đường chưa thông không tiếc máu xương”. Cuộc sống nơi tuyến lửa vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn chỉ có cơm nắm, muối vừng; giấc ngủ chập chờn trong hầm trú ẩn. Thế nhưng, các chị vẫn giữ tinh thần lạc quan, yêu đời. Họ hát cho nhau nghe, kể chuyện quê hương, ước mơ về ngày đất nước hòa bình. Chính niềm tin ấy đã giúp các chị vượt qua tất cả. Ngày 24/7/1968, trong một trận bom ác liệt, khi các chị đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom, một loạt bom bất ngờ dội xuống. Cả 10 cô gái đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh ấy đã làm rung động hàng triệu trái tim, trở thành biểu tượng cao đẹp của tinh thần “sống bám cầu đường, chết kiên cường dũng cảm”. Tên tuổi của các chị đã đi vào lịch sử, trở thành niềm tự hào của quê hương Can Lộc nói riêng và cả nước nói chung. Nơi các chị ngã xuống hôm nay đã trở thành khu di tích lịch sử, là địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cho các thế hệ trẻ. Câu chuyện về thời hoa lửa của các cô gái Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là ký ức bi tráng, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình. Sự hy sinh của các chị đã góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc – để hôm nay, những con đường không còn tiếng bom rơi, chỉ còn tiếng xe qua trong nhịp sống yên bình. Đó chính là những “bông hoa lửa” – đã cháy hết mình vì Tổ quốc, để lại ánh sáng bất diệt cho muôn đời sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn