Bài viết

LƯU PHƯỚC LƯỢNG – DẤU CHÂN NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG KHÓI LỬA

Câu chuyện tái hiện cuộc đời AHLLVTND Lưu Phước Lượng, người chiến sĩ trưởng thành từ chiến trường miền Nam, đã kiên cường chiến đấu qua những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, góp phần vào thắng lợi mùa Xuân năm 1975. Qua đó, câu chuyện khắc họa hình ảnh người lính dũng cảm, mưu trí, giàu tình đồng đội và luôn đặt Tổ quốc, nhân dân lên trên hết.

Nghệ An22/08/2026Đoàn xã Hoài Đức (Hoài Đức)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc đời khi nhìn lại, người ta không thể chỉ đếm bằng số năm đã sống, mà phải đo bằng những chặng đường đã đi qua, những thử thách đã vượt qua và những gì đã cống hiến cho đất nước. Trong dòng chảy lịch sử của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, có biết bao người con của miền Nam đã rời quê hương, cầm súng chiến đấu từ khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ đi qua những cánh rừng, những dòng sông, những vùng đất đầy bom đạn, mang theo một niềm tin giản dị mà lớn lao: đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình, non sông nhất định sẽ có ngày thống nhất.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lưu Phước Lượng là một trong những người lính như thế. Cuộc đời quân ngũ của ông gắn với những năm tháng khốc liệt của chiến trường miền Nam, với những trận đánh, những cuộc hành quân và những quyết định được đưa ra trong thời khắc sinh tử. Nhưng phía sau những chiến công ấy là hình ảnh một người chiến sĩ trưởng thành từ thực tiễn chiến đấu, biết dựa vào nhân dân, tin tưởng đồng đội và luôn đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên lợi ích riêng của bản thân.

Lưu Phước Lượng sinh ra và lớn lên ở miền Nam, trong một vùng quê mà chiến tranh từng hiện diện rất gần với đời sống của mỗi gia đình. Khi đất nước còn chia cắt, cuộc sống của người dân miền Nam chịu nhiều biến động. Những câu chuyện về quê hương, về những người đã ngã xuống, về những người phải rời nhà đi chiến đấu dần trở thành một phần ký ức của thế hệ trẻ.

Trong hoàn cảnh ấy, lý tưởng cách mạng đến với những thanh niên như một sự lựa chọn tự nhiên. Họ không có nhiều thời gian để suy nghĩ về tương lai cá nhân. Đất nước đang trong chiến tranh, và mỗi người đều phải tự hỏi mình có thể làm gì cho quê hương.

Lưu Phước Lượng cũng bước vào con đường ấy bằng một tâm thế của tuổi trẻ.

Những ngày đầu quân ngũ là những ngày rèn luyện đầy gian khổ. Người lính phải học cách sử dụng vũ khí, học chiến thuật, học cách hành quân và quan trọng hơn cả là học cách vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Trong chiến tranh, lòng dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ. Người lính dũng cảm là người biết mình đang đứng trước hiểm nguy nhưng vẫn bình tĩnh thực hiện nhiệm vụ.

Đó là bài học mà Lưu Phước Lượng từng bước lĩnh hội trong những năm tháng đầu tiên.

Chiến trường miền Nam khi ấy là một không gian rộng lớn và khắc nghiệt. Những cánh rừng nhiệt đới tưởng như bất tận, những con đường đất đỏ, những con sông và vùng đồng bằng đan xen nhau tạo thành một địa hình vừa thuận lợi cho hoạt động cách mạng, vừa đầy thử thách đối với người lính.

Có những cuộc hành quân diễn ra trong đêm.

Có những ngày đơn vị phải di chuyển liên tục.

Có những lúc người lính phải nằm im giữa rừng, giữ bí mật tuyệt đối để chờ thời cơ.

Có những trận đánh kết thúc rất nhanh, nhưng sự chuẩn bị cho nó có thể kéo dài nhiều ngày.

Và cũng có những trận chiến mà sau khi kết thúc, người còn sống phải lặng lẽ tìm lại những người đồng đội của mình.

Lưu Phước Lượng trưởng thành giữa những hoàn cảnh như vậy.

Ông hiểu rằng trong chiến tranh, một người lính muốn hoàn thành nhiệm vụ không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Đó là sức mạnh của tập thể, của sự phối hợp và đặc biệt là sự che chở của nhân dân.

Những năm tháng chiến đấu ở miền Nam giúp ông hiểu sâu sắc một điều: người dân chính là hậu phương trực tiếp của người lính.

Trong những vùng căn cứ, người dân có thể mang đến một nắm cơm, một bi đông nước, một chiếc võng hay chỉ đơn giản là một lời động viên. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại trở thành nguồn sức mạnh rất lớn đối với những người đang chiến đấu.

Có những đêm người lính nằm trong một căn nhà dân, nghe tiếng gió thổi qua hàng cây và nghĩ về gia đình mình ở một nơi rất xa. Những lúc ấy, khoảng cách giữa người lính và nhân dân gần như không còn. Họ cùng chia sẻ một nỗi lo, một niềm tin và một mong ước về ngày chiến tranh kết thúc.

Lưu Phước Lượng luôn trân trọng điều đó.

Càng trải qua chiến tranh, ông càng hiểu rằng mỗi chiến công đều có bóng dáng của nhân dân phía sau.

Những năm tháng chiến đấu tiếp tục trôi qua. Từ một chiến sĩ trẻ, Lưu Phước Lượng từng bước trở thành cán bộ chỉ huy. Trách nhiệm của ông cũng ngày càng lớn hơn. Nếu trước đây ông chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của bản thân, thì khi trở thành người chỉ huy, ông phải suy nghĩ đến cả đơn vị.

Đó là một sự trưởng thành không hề dễ dàng.

Người chỉ huy phải biết lúc nào cần tiến, lúc nào cần giữ, lúc nào cần kiên quyết và lúc nào cần thận trọng. Trên chiến trường, một quyết định có thể ảnh hưởng đến tính mạng của rất nhiều người.

Lưu Phước Lượng luôn ý thức được điều ấy.

Ông không xem vị trí chỉ huy là một đặc quyền. Trái lại, đó là một trách nhiệm nặng nề hơn. Người lính phía dưới đặt niềm tin vào người chỉ huy. Vì vậy, người chỉ huy phải là người dám chịu trách nhiệm trước tiên.

Trong những trận đánh ác liệt, ông thường có mặt ở những vị trí khó khăn, trực tiếp nắm tình hình và động viên cán bộ, chiến sĩ. Ông hiểu tâm lý của người lính và luôn cố gắng giữ cho đơn vị một tinh thần bình tĩnh ngay cả trong những thời điểm nguy hiểm nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn