Lưu Quang Khánh : Câu chuyện Tô Vĩnh Diện Lấy thân mình chèn pháo
anh hùng Tô Vĩnh Diện – người đã lấy chính thân mình để ngăn khối thép nặng hàng tấn giữa vực thẳm.

Trong những trang sử hào hùng của chiến dịch Điện Biên Phủ, có một câu chuyện mà mỗi khi nhắc lại, người ta không khỏi bàng hoàng vì sự khốc liệt, nhưng cũng đầy tự hào về một ý chí thép. Đó là câu chuyện về anh hùng Tô Vĩnh Diện – người đã lấy chính thân mình để ngăn khối thép nặng hàng tấn giữa vực thẳm.
Tô Vĩnh Diện: Lấy thân mình chèn pháo
Mùa xuân năm 1954, để chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ, quân đội ta thực hiện một nhiệm vụ được coi là "không tưởng": kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn qua những dãy núi cao dựng đứng, vượt qua những vực sâu thăm thẳm để vào trận địa. Anh Tô Vĩnh Diện lúc ấy là tiểu đội trưởng pháo cao xạ, cùng đồng đội nhận trọng trách đưa khẩu pháo 37mm vào vị trí chiến đấu.
Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, trời tối như hũ nút, mưa phùn làm những con đường mòn mới mở trở nên trơn như đổ mỡ. Khẩu pháo khổng lồ được kéo bằng sức người, nhích từng li một qua những đoạn dốc gắt.
Khi đang xuống dốc ở khu vực dốc Chuối, một tình huống kinh khủng đã xảy ra. Dây tời chính bất ngờ bị đứt. Khẩu pháo nặng hơn 2 tấn mất đà, bắt đầu lao tự do xuống vực thẳm.
Trong bóng tối và tiếng gào thét của gió, tiếng thép va vào đá ầm ầm. Anh Tô Vĩnh Diện đang giữ càng pháo. Anh biết rõ, nếu khẩu pháo này rơi xuống vực, nó không chỉ là mất đi một món vũ khí quý giá, mà bao nhiêu xương máu, công sức của đồng đội suốt mấy tháng trời sẽ tan thành mây khói. Quan trọng hơn, không có pháo, bộ đội ta dưới thung lũng sẽ không có hỏa lực che đầu.
Không một giây chần chừ, anh hô lớn: "Thà hy sinh, quyết bảo vệ pháo!"
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh Tô Vĩnh Diện đã làm một việc khiến tất cả đồng đội phải bàng hoàng: Anh buông tay lái, lao thẳng cả thân mình vào bánh pháo đang lăn băng băng để làm vật cản.
Khối thép khổng lồ đè sầm lên người anh, khựng lại đôi chút rồi kẹt chặt vào vách đá. Nhờ những giây phút ngắn ngủi nhưng quý giá đó, đồng đội đã kịp thời dùng gỗ chèn và giữ chặt được khẩu pháo ngay sát mép vực thẳm.
Khi đồng đội chạy đến bên anh, Tô Vĩnh Diện đã bị thương rất nặng. Hơi thở yếu dần, nhưng điều đầu tiên anh thào thào hỏi mọi người không phải về vết thương của mình, mà là:
"Pháo có sao không các đồng chí?"
Khi nghe câu trả lời rằng pháo vẫn an toàn, một nụ cười thanh thản nở trên môi người chiến sĩ trẻ trước khi anh vĩnh viễn ra đi.
Anh hùng Tô Vĩnh Diện ngã xuống ở tuổi 30, khi chiến dịch vĩ đại vẫn còn đang ở phía trước. Hành động của anh đã trở thành biểu tượng cao đẹp nhất cho tinh thần"Yêu xe như con, quý xăng như máu" của ngành xe máy, pháo binh và là ngọn lửa cổ vũ quân ta tiến lên giành chiến thắng lẫy lừng "chấn động địa cầu".


