Lưu Quang Thoại
Chú Lưu Quang Thoại sinh năm 1940, hiện đang sinh sống tại phường Long Châu, tỉnh Vĩnh Long. Ở tuổi ngoài tám mươi, chú vẫn còn nhớ rất rõ những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ tại Quân khu 9, đơn vị 290 – một quãng đời đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng, gắn liền với cả tuổi trẻ và lý tưởng sống của chú. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất miền Tây sông nước, chú Thoại sớm chứng kiến cảnh quê hương chịu nhiều đau thương vì chiến tranh. Chính điều đó đã thôi thúc chú tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ. Khi được phân công công tác tại Quân khu 9, đơn vị 290, chú hiểu rằng con đường phía trước sẽ vô cùng hiểm nguy, nhưng trong lòng luôn vững một niềm tin: phải góp sức mình để giành lại độc lập cho đất nước, cho quê hương được yên bình. Kỷ niệm mà chú Thoại nhớ nhất là những ngày bám trụ trong vùng sông rạch chằng chịt của đồng bằng Nam Bộ. Địa hình phức tạp, sình lầy, lau sậy um tùm vừa là thử thách, vừa là nơi che chở cho bộ đội. Có những đợt hành quân dài ngày, chú và đồng đội phải lội nước hàng giờ, bữa ăn chỉ là nắm cơm khô với chút muối hoặc cá khô, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng. Chú kể rằng, gian khổ là vậy nhưng tinh thần của anh em luôn rất cao, bởi ai cũng hiểu mình đang chiến đấu vì điều gì. Trong chiến tranh, tình đồng đội đối với chú Thoại là điều thiêng liêng nhất. Anh em trong đơn vị 290 coi nhau như người thân trong gia đình. Khi có người bị sốt rét hay kiệt sức, cả tổ cùng nhau chăm sóc, nhường phần ăn, phần nghỉ. Có những đêm trú quân tạm bên bờ kênh, mọi người ngồi sát bên nhau, nghe tiếng nước vỗ nhẹ và kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, chuyện ruộng vườn, cha mẹ. Những câu chuyện giản dị ấy giúp người lính quên đi mệt mỏi và thêm quyết tâm bám trụ. Chú Thoại cũng không quên những lần làm công tác vận chuyển, liên lạc trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Ban ngày phải ẩn mình, ban đêm mới di chuyển để đảm bảo an toàn. Mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn nhiều rủi ro, nhưng chú luôn tự nhủ phải hoàn thành nhiệm vụ để góp phần giữ vững phong trào cách mạng ở địa phương. Với chú, mỗi nhiệm vụ hoàn thành không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm tự hào thầm lặng của người chiến sĩ. Sau ngày đất nước thống nhất, chú Lưu Quang Thoại trở về đời thường, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và gắn bó với quê hương phường Long Châu. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng kháng chiến tại Quân khu 9, đơn vị 290 vẫn luôn in đậm trong tâm trí chú. Đó là quãng đời tuy nhiều gian khổ, hy sinh nhưng rất đỗi vẻ vang – nơi chú đã sống trọn vẹn với lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và niềm tin sắt son vào ngày độc lập của dân tộc.


