Bài viết

LƯU TẤN PHÁT NGƯỜI THẦY GIÁO TRỞ THÀNH NGƯỜI CHIẾN SĨ

Họ và tên: Mai Thị Huỳnh Thi Đơn vị: Chi đoàn Trường TH Thạnh Lộc

Ninh Bình17/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người bắt đầu cuộc đời bằng phấn trắng, bảng đen, bằng những bài học đầu tiên dành cho học trò. Nhưng khi đất nước đứng trước cảnh mất nước, họ đã rời bục giảng để bước vào cuộc chiến đấu đầy gian khổ. Lưu Tấn Phát, người con của quê hương Long Trung, Cai Lậy, là một con người như thế. Cuộc đời ông là câu chuyện đẹp về một nhà giáo mang lòng yêu nước, đã dành trọn tài năng và cuộc đời mình cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập. Lưu Tấn Phát sinh năm 1910 tại xã Long Trung, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, trong một gia đình trung lưu giàu lòng yêu nước. Sau khi tốt nghiệp Bằng Thành chung tại Trường Collège de Mytho, ông học sư phạm tại Trường Sư phạm Sài Gòn rồi trở thành giáo viên Trường Tiểu học Long Khánh, huyện Cai Lậy. Trong lớp học, ông truyền đạt kiến thức cho học trò; ngoài lớp học, ông âm thầm vận động, giáo dục và giác ngộ giáo chức, học sinh về tình yêu quê hương, đất nước.

Những năm đất nước còn chìm dưới ách thống trị của thực dân Pháp, trong lòng người thầy giáo trẻ đã hình thành một niềm tin mãnh liệt vào con đường giải phóng dân tộc. Ông tham gia Hội Việt Nam Cách mạng tại Long Trung và trở thành một trong những hạt nhân nòng cốt của phong trào cách mạng địa phương. Năm 1940, ông tham gia vào phong trào Khởi nghĩa Nam Kỳ tại quê nhà. Từ đây, cuộc đời người thầy giáo đã gắn chặt với vận mệnh của quê hương và đất nước. Tháng Tám năm 1945, khi cả nước sục sôi trong khí thế Tổng khởi nghĩa, Lưu Tấn Phát tham gia giành chính quyền ở Mỹ Tho và bước vào lực lượng vũ trang. Ông đã hiến toàn bộ tài sản cho cách mạng, rời cuộc sống riêng tư để thoát ly ra bưng biền tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp. Một người thầy vốn quen với sách vở, trường lớp đã lựa chọn con đường đầy bom đạn. Đó là sự lựa chọn của một trí thức yêu nước, khi lợi ích của Tổ quốc được đặt lên trên tài sản và cuộc sống của bản thân.

Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, ông lần lượt đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ quan trọng. Sau năm 1945, ông tham gia công tác quân sự và chính trị tại Cai Lậy; sau đó trở thành Huyện đội trưởng, Bí thư Huyện ủy Cai Lậy. Với khả năng tổ chức và tinh thần trách nhiệm, ông góp phần xây dựng phong trào cách mạng của huyện ngày càng vững mạnh. Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ năm 1954, Lưu Tấn Phát được phân công ở lại miền Nam tiếp tục hoạt động. Trong những năm tháng địch tăng cường đàn áp, ông vẫn kiên trì bám địa bàn Cai Lậy, xây dựng cơ sở cách mạng, củng cố lực lượng chính trị và lực lượng vũ trang. Đầu năm 1960, ông được giao nhiệm vụ Tỉnh đội phó Tỉnh đội Mỹ Tho. Ông cùng Bộ Tham mưu tập trung xây dựng các đơn vị địa phương quân vững mạnh về chính trị, quân sự, kỹ thuật và hậu cần, góp phần nâng cao khả năng chiến đấu của lực lượng cách mạng.

Sau đó, với những thành tích trong công tác, ông được đề bạt làm Trung tá, Chủ nhiệm Hậu cần Quân khu 8. Trong thời kỳ chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiệm vụ hậu cần có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu, nhưng người cán bộ hậu cần phải bảo đảm lương thực, vũ khí, trang bị và những điều kiện cần thiết để bộ đội chiến đấu. Lưu Tấn Phát đã tận tụy với công việc, không ngại gian khổ, góp phần bảo đảm sức chiến đấu cho các đơn vị của Quân khu 8. Năm 1966, trên đường đi công tác tại Kiến Phong, ông đã anh dũng hy sinh. Một cuộc đời 56 năm khép lại giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Điều xúc động là cả 7 người con của ông đều tham gia sự nghiệp giải phóng dân tộc, trong đó 3 người đã anh dũng hy sinh. Đó không chỉ là sự hy sinh của một cá nhân mà còn là sự cống hiến của cả một gia đình cho đất nước.

Ghi nhận những đóng góp của ông, Đảng và Nhà nước đã trao tặng Huân chương Độc lập hạng Ba, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất và các Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Nhất, Nhì, Ba. Năm 2005, tỉnh Tiền Giang lấy tên ông đặt cho Trường THPT Lưu Tấn Phát tại xã Tam Bình, huyện Cai Lậy, như một cách gìn giữ và truyền lại ký ức về người con ưu tú của quê hương. Ngày nay, tiếng trống trường vẫn vang lên trên quê hương Cai Lậy. Những thế hệ học sinh bước vào ngôi trường mang tên Lưu Tấn Phát có thể không còn nghe tiếng súng của một thời hoa lửa, nhưng tên ông vẫn nhắc nhớ về một người thầy đã chọn cách sống đẹp nhất: dùng tri thức để gieo mầm yêu nước, dùng cả cuộc đời để phụng sự Tổ quốc. Câu chuyện về Lưu Tấn Phát là câu chuyện của một người thầy đã rời bục giảng nhưng không bao giờ rời quê hương, đất nước. Ngọn lửa yêu nước của ông đã cháy qua những năm tháng chiến tranh và hôm nay vẫn được tiếp nối trong những thế hệ học sinh đang học tập dưới mái trường mang tên ông./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn