LƯU THỊ MÃO – ĐÓA HOA TRÊN TỌA ĐỘ LỬA
Sinh năm 1947, bà Lưu Thị Mão bước vào tuổi đôi mươi khi đất nước đang hừng hực khí thế "Ba sẵn sàng". Ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái, bà đã chọn khoác lên mình màu áo xanh TNXP, dấn thân vào những cung đường huyết mạch nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Sinh năm 1947, bà Lưu Thị Mão bước vào tuổi đôi mươi khi đất nước đang hừng hực khí thế "Ba sẵn sàng". Ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái, bà đã chọn khoác lên mình màu áo xanh TNXP, dấn thân vào những cung đường huyết mạch nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Năm 1965 - 1966, cô gái trẻ Lưu Thị Mão rời quê hương khi vừa tròn 18, 19 tuổi. Với thế hệ sinh năm 1947, "thời hoa lửa" bắt đầu bằng những chuyến xe tải thương, tải đạn và những đêm trắng san lấp hố bom. Bà cùng đồng đội bám trụ tại những trọng điểm mà máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm, nơi "máu có thể đổ nhưng đường không thể tắc".
Ký ức của bà Mão là những ngày sống trong hầm chữ A, ăn cơm nắm trộn bụi đường và khói bom. Bà kể về những lần làm "cọc tiêu sống", đứng giữa bãi bom nổ chậm để phất cờ dẫn lối cho đoàn xe vào Nam. Gian khổ không chỉ là bom đạn, mà còn là những cơn sốt rét rừng làm rụng mái tóc xanh, nhưng nụ cười của cô gái tuổi đôi mươi ấy vẫn rạng rỡ giữa gian nan. Tình đồng đội, sự sẻ chia bát canh măng rừng hay tấm áo choàng đêm lạnh chính là ngọn lửa sưởi ấm trái tim bà suốt những năm tháng ấy.
Sau chiến tranh, bà Lưu Thị Mão trở về đời thường, mang theo bản lĩnh được tôi luyện qua lửa đạn. Những vết sẹo thời gian có thể làm bà yếu đi, nhưng ý chí của người TNXP năm xưa vẫn luôn rực cháy. Bà là tấm gương sáng cho con cháu, luôn nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình được đổi bằng xương máu của một thời hoa lửa hào hùng.


