Lưu Trà My - LĐ Tiểu học Dương Tự Minh
Trong nhiều bức ảnh chụp Bác Hồ với thiếu nhi dũng sĩ miền Nam, bên cạnh Bác bao giờ cũng có cậu thiếu nhi với chiếc mũ tai bèo to gấp đôi khuôn mặt.
Trong nhiều bức ảnh chụp Bác Hồ với thiếu nhi dũng sĩ miền Nam, bên cạnh Bác bao giờ cũng có cậu thiếu nhi với chiếc mũ tai bèo to gấp đôi khuôn mặt.
Đó là Dũng sĩ diệt Mỹ, Anh hùng Hồ Văn Mên, sinh ra và lớn lên ở miệt vườn Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương và là người được Đại hội chiến sĩ thi đua toàn miền Nam năm 1967 dành tặng danh hiệu “Anh hùng còn cõng trên lưng”… Anh hùng ở tuổi mười ba…Chúng tôi tìm về phường An Thạnh, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương để tìm gặp người thân Anh hùng Hồ Văn Mên. Địa danh xã An Thạnh của miệt vườn Lái Thiêu xưa, nay thành phường An Thạnh cùng với bao đổi thay của đô thị hóa, các khu công nghiệp mọc lên đến chóng mặt. Muốn tìm ra một địa chỉ của ngày xa xưa không dễ chút nào. May mắn trong lúc ngồi ở UBND phường đợi bà Phó Chủ tịch thì tình cờ chúng tôi gặp được má Tư Long, Hội Chữ thập đỏ của khu phố Thạnh Lộc lên phường có việc. Nghe chuyện chúng tôi muốn tìm về nhà Anh hùng Hồ Văn Mên, má Tư Long nhanh nhẹn ra bãi lấy xe gắn máy, rồi nói như ra lệnh: “Theo má tới nhà ông Mên luôn!”.Trên đường đi, lân la hỏi chuyện mới biết rằng, má Tư Long (Nguyễn Thị Kim Long) là “bạn nối khố” của Anh hùng Hồ Văn Mên, nhà sát bên, cùng tuổi, cùng học chung trường từ nhỏ. Do vậy mà má Tư Long tuyên bố: Cái giống gì xảy ra ở cái đất An Thạnh này, má đều biết rất rõ. Riêng chuyện về gia đình Anh hùng Hồ Văn Mên má Tư thuộc nằm lòng. Má nhớ hình như lâu lắm rồi mới có nhà báo tới hỏi về ông Mên. Má Tư Long cùng tuổi với Anh hùng Hồ Văn Mên. Chuyện hồi nhỏ thấy ổng ra sao? Má cười cười: “Chả hiền lành lắm, nhưng lỳ và gan dạ thì làng này không ai bằng”. Đưa tay chỉ chân cầu Trắng, má Tư Long nói: “Chỗ đó, ổng chọi lựu đạn, mấy thằng địch banh xác”.Má Tư Long rẽ trái ngay dốc chân cầu Trắng, rồi chạy men theo con đường đất đỏ, nhỏ hẹp lỗ chỗ ổ gà xuyên qua những khu vườn cây ăn trái xanh mướt, với hàng cau lô nhô bốn bề chừng một cây số, bỗng má Tư rẽ xe vào một căn nhà cấp 4. Căn nhà khóa cửa trước, cửa hông nhà sau gần như không cánh, bốn bề vắng lặng. Má Tư Long lên tiếng gọi: “Sáu ơi…”. Từ phía sau bếp, một người đàn ông tuổi gần lục tuần đi lên. Chủ nhà là một nông dân vóc dáng thấp, khỏe mạnh cất giọng chào má Tư và khách lạ. Ông là Hồ Văn Sang, em trai thứ sáu (Hồ Văn Mên thứ ba), cùng cha khác mẹ.
Anh hùng Hồ Văn Mến (dấu X) trong một lần được gặp Bác HồTheo má Tư Long, ông Sáu Sang là người có khuôn mặt “giống hệt” ông Mên hồi còn sống. Căn nhà mà ông Sang đang sống nằm cách nền nhà cũ, nơi sinh ra Hồ Văn Mên ngày xưa chừng hơn 200m. Ông Sáu Sang kể: Do nền nhà cũ trước đây diện tích đất nhỏ hẹp, lại bị nước ngập thường xuyên nên ông dời qua đây ở. Thôi vợ hơn 10 năm nay, hai đứa con đã lớn ở riêng nên ông Sáu Sang sống thui thủi một mình.Ngôi nhà ít được mở cửa thường xuyên nên không khí có phần lạnh lẽo. Trong căn nhà đơn sơ, ông Sang dành riêng một góc trang trọng thờ Anh hùng Hồ Văn Mên. Ngoài bức di ảnh Anh hùng Hồ Văn Mên đeo khăn quàng đỏ nhìn nghiêng góc, phía trên tường treo các Huân chương, Huy chương và ảnh Anh hùng Hồ Văn Mên bên cạnh Bác Hồ năm 1967 tại Hà Nội.Theo lời má Tư Long, Anh hùng Hồ Văn Mên sinh năm 1953 tại ấp Thạnh Lộc, xã An Thạnh, huyện Lái Thiêu, tỉnh Sông Bé (nay là phường An Thạnh thuộc thị xã Thuận An của tỉnh Bình Dương) trong một gia đình nghèo. Năm 6 tuổi, Mên mồ côi mẹ. Lên 10 tuổi, cha lại bị bọn Mỹ ngụy bắt đánh đập tàn phế rồi chết. Khi ấy, Hồ Văn Mên liền vào đội thiếu niên và tham gia giết giặc từ đó. Đến năm 13 tuổi, sau 3 năm làm cách mạng, Mên đã tham gia 7 trận lớn nhỏ và diệt 79 tên giặc cùng nhiều xe cơ giới của địch.Sống với bà nội, Mên là một đứa cháu ngoan và hiếu thảo, biết đỡ đần bà việc nhà trong ngoài, cùng bà đi chợ bán trầu cau để có tiền sinh sống. Nhiều tên đất, tên làng mang nhiều dấu tích và chiến công của Mên đã từng tham gia đánh trận. Có một lần bị giặc bắt, Mên đã tìm cách trốn thoát và lại tiếp tục đánh giặc. Trận đánh nổi tiếng nhất là trận diệt 59 tên sĩ quan binh lính ngụy ở sòng bạc Phú Văn.Với những chiến công oanh liệt, năm 1967, Hồ Văn Mên được cử đi dự Đại hội chiến sĩ thi đua toàn miền Nam. Từ An Thạnh (Lái Thiêu) về chiến khu dự Đại hội thi đua đường xa phải đi ngày đi đêm không nghỉ. Khi băng qua đồng trống, cả đoàn phải chạy nhanh vì sợ máy bay địch phát hiện. Lúc qua suối sâu phải lội, mà Mên còn quá nhỏ, mỏi chân đi không nổi, anh em trong đoàn phải thay phiên cõng Mên. Khi các Dũng sĩ diệt Mỹ báo công, Mên ngồi nghẹt thở run cầm cập vì “khớp”. Đến lượt Mên, Ban tổ chức Đại hội trân trọng giới thiệu và mời bước ra lễ đài, mọi người ngạc nhiên ồ lên vỗ tay tán thưởng vì nhìn thấy Dũng sĩ diệt Mỹ là một “chú nhóc” 14 tuổi, đội nón tai bèo, mặc quân phục giải phóng quá khổ, cả đại hội vỗ tay vang rân trời không ngớt. Mên chỉ nói được tiếng kính thưa, rồi đứng chết trân tại bục phát biểu. Lúc này, anh Một Hữu trong đoàn phải ẵm Mên giơ lên cao cho mọi người nhìn thấy rõ, rồi anh đọc thay cho em bản báo công.Bác Huỳnh Minh Siêng, Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin (tức nhạc sĩ Lưu Hữu Phước), đã cảm xúc làm bài thơ gửi tặng Đại hội mà cũng vừa để tặng cho Dũng sĩ diệt Mỹ tí hon Hồ Văn Mên bài thơ “Anh hùng còn cõng trên lưng”:
Anh hùng Hồ Văn Mến (dấu X) trong một lần được gặp Bác HồTheo má Tư Long, ông Sáu Sang là người có khuôn mặt “giống hệt” ông Mên hồi còn sống. Căn nhà mà ông Sang đang sống nằm cách nền nhà cũ, nơi sinh ra Hồ Văn Mên ngày xưa chừng hơn 200m. Ông Sáu Sang kể: Do nền nhà cũ trước đây diện tích đất nhỏ hẹp, lại bị nước ngập thường xuyên nên ông dời qua đây ở. Thôi vợ hơn 10 năm nay, hai đứa con đã lớn ở riêng nên ông Sáu Sang sống thui thủi một mình.Ngôi nhà ít được mở cửa thường xuyên nên không khí có phần lạnh lẽo. Trong căn nhà đơn sơ, ông Sang dành riêng một góc trang trọng thờ Anh hùng Hồ Văn Mên. Ngoài bức di ảnh Anh hùng Hồ Văn Mên đeo khăn quàng đỏ nhìn nghiêng góc, phía trên tường treo các Huân chương, Huy chương và ảnh Anh hùng Hồ Văn Mên bên cạnh Bác Hồ năm 1967 tại Hà Nội.Theo lời má Tư Long, Anh hùng Hồ Văn Mên sinh năm 1953 tại ấp Thạnh Lộc, xã An Thạnh, huyện Lái Thiêu, tỉnh Sông Bé (nay là phường An Thạnh thuộc thị xã Thuận An của tỉnh Bình Dương) trong một gia đình nghèo. Năm 6 tuổi, Mên mồ côi mẹ. Lên 10 tuổi, cha lại bị bọn Mỹ ngụy bắt đánh đập tàn phế rồi chết. Khi ấy, Hồ Văn Mên liền vào đội thiếu niên và tham gia giết giặc từ đó. Đến năm 13 tuổi, sau 3 năm làm cách mạng, Mên đã tham gia 7 trận lớn nhỏ và diệt 79 tên giặc cùng nhiều xe cơ giới của địch.Sống với bà nội, Mên là một đứa cháu ngoan và hiếu thảo, biết đỡ đần bà việc nhà trong ngoài, cùng bà đi chợ bán trầu cau để có tiền sinh sống. Nhiều tên đất, tên làng mang nhiều dấu tích và chiến công của Mên đã từng tham gia đánh trận. Có một lần bị giặc bắt, Mên đã tìm cách trốn thoát và lại tiếp tục đánh giặc. Trận đánh nổi tiếng nhất là trận diệt 59 tên sĩ quan binh lính ngụy ở sòng bạc Phú Văn.Với những chiến công oanh liệt, năm 1967, Hồ Văn Mên được cử đi dự Đại hội chiến sĩ thi đua toàn miền Nam. Từ An Thạnh (Lái Thiêu) về chiến khu dự Đại hội thi đua đường xa phải đi ngày đi đêm không nghỉ. Khi băng qua đồng trống, cả đoàn phải chạy nhanh vì sợ máy bay địch phát hiện. Lúc qua suối sâu phải lội, mà Mên còn quá nhỏ, mỏi chân đi không nổi, anh em trong đoàn phải thay phiên cõng Mên. Khi các Dũng sĩ diệt Mỹ báo công, Mên ngồi nghẹt thở run cầm cập vì “khớp”. Đến lượt Mên, Ban tổ chức Đại hội trân trọng giới thiệu và mời bước ra lễ đài, mọi người ngạc nhiên ồ lên vỗ tay tán thưởng vì nhìn thấy Dũng sĩ diệt Mỹ là một “chú nhóc” 14 tuổi, đội nón tai bèo, mặc quân phục giải phóng quá khổ, cả đại hội vỗ tay vang rân trời không ngớt. Mên chỉ nói được tiếng kính thưa, rồi đứng chết trân tại bục phát biểu. Lúc này, anh Một Hữu trong đoàn phải ẵm Mên giơ lên cao cho mọi người nhìn thấy rõ, rồi anh đọc thay cho em bản báo công.Bác Huỳnh Minh Siêng, Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin (tức nhạc sĩ Lưu Hữu Phước), đã cảm xúc làm bài thơ gửi tặng Đại hội mà cũng vừa để tặng cho Dũng sĩ diệt Mỹ tí hon Hồ Văn Mên bài thơ “Anh hùng còn cõng trên lưng”:


