Lưu Văn Liệt
Anh hùng Lực Lượng vũ trang nhân dân (truy tặng năm 1967).
Sinh ra vào một ngày tháng Tư năm 1945, khi hồn thiêng sông núi đang chuyển mình trong cơn bão táp của Cách mạng tháng Tám. Tại mảnh đất Tường Lộc, Tam Bình xưa, một người con của quê hương Vĩnh Long ra đời, đó là Lưu Văn Liệt.Tuổi thơ của anh không phải là những ngày yên bình bằng tiếng ru hời bên cánh võng, mà là những buổi chạy giặc, xóm làng can qua, sống trong chòi lá giữa đồng trống khi nhà cửa bị thực dân Pháp thiêu rụi. Chính sự hy sinh của hai người anh trai và những buổi hội họp bí mật của du kích tại nhà đã nhen nhóm trong lòng anh ngọn lửa cách mạng từ khi còn rất nhỏ.
Mười lăm tuổi, khi tiếng mõ Đồng khởi làm rung chuyển xóm làng, anh đã khao khát được cầm súng. Nhưng vì vóc dáng còn quá nhỏ anh bắt đầu từ Đội du kích xóm Chùa, rồi len lỏi vào lòng thị xã dưới danh nghĩa một học sinh nghèo hiếu học.
Ngày 17/7/1964, anh chính thức đứng vào hàng ngũ Đoàn Thanh niên Cách mạng.
Từ đây, anh cùng hai người anh cô cậu là Võ Bá Đức và Võ Bá Chiến vừa tự lực mưu sinh, vừa học vừa tổ chức in ấn, bí mật dán truyền đơn ngay trước những căn cứ quân sự Sài Gòn. Dưới sự chỉ đạo của đồng chí Tư Đức (Thị ủy Vĩnh Long), anh thường xuyên liên lạc với các cơ sở mật ở Bình Minh, Kinh Mới, Cầu Kè. Những tin tức tình báo quan trọng nhất đều được anh bí mật chuyển đến đồng chí Năm Triều ở Song Phú, góp phần làm nên những chiến thắng thầm lặng.
Tháng 7/1965, anh vào đơn vị đặc công. Nhiệm vụ đầu tiên là tiêu diệt một tên ác ôn trong vòng 25 ngày. Suốt nửa tháng ròng, chiều nào người ta cũng thấy anh mang lựu đạn lảng vảng quanh hang ổ địch. Năm ngày trước khi hạn định kết thúc, anh được điều động sang Đội biệt động diệt Mỹ.
Và rồi, sự kiện chói lọi nhất trong cuộc đời người chiến sĩ biệt động này diễn ra vào chiều tối mùng 4 tháng 2 năm 1966.
Trong trang phục sĩ quan giả dạng, anh cùng đồng đội Võ Bá Chiến tiến vào quán Lệ Hoa (số 66 Lê Thái Tổ), nơi tụ tập của đám sĩ quan Mỹ - Ngụy. Giữa không gian hỗn loạn của tiếng nhạc và rượu chè, anh vẫn bình tĩnh chờ thời cơ. Đúng 19 giờ kém 15 phút, khi đám sĩ quan kéo vào đông nhất, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ bàn của anh, tiêu diệt tại chỗ 17 tên địch.
Trên đường rút lui, anh bị trúng đạn và bị bao vây tại khu vực đường Nguyễn Du. Khi sức cùng lực kiệt và họng súng quân thù đã cận kề, Lưu Văn Liệt không chọn đầu hàng, anh vẫn kiên cường. Anh chọn sự bất tử. Anh rút chốt quả lựu đạn cuối cùng, dùng sức hô vang: "Hồ Chí Minh muôn năm!".
Tiếng nổ ấy đã khép lại cuộc đời thanh xuân của người anh hùng ở tuổi 21. Anh ngã xuống khi mùa xuân đang về, gửi lại tuổi thanh xuân xanh thẳm cho mảnh đất quê hương. Anh đi rồi, nhưng cái tên Lưu Văn Liệt đã trở thành bài ca bất tận, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời oai hùng.



