Lưu Văn Nam – chiến sĩ tháo gỡ vật cản chiến trường
Dưới làn đạn dày đặc, Lưu Văn Nam bò sát mặt đất, đôi tay lần từng sợi thép gai, từng bãi chông và mìn gài chằng chịt. Trước mặt anh là cửa mở dẫn vào trận địa địch, phía sau là đơn vị đang chờ lệnh xung phong. Thời gian lúc này được tính bằng nhịp tim và tiếng đạn rít ngang tai.
Mỗi vật cản trên chiến trường đều được đặt ra để ngăn bước tiến của bộ đội, và cũng để thử thách lòng gan dạ của những người đi mở đường như anh. Lưu Văn Nam hiểu rõ điều đó. Anh không được phép vội vàng, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả đội hình gặp nguy hiểm. Trong tiếng nổ chát chúa, anh vẫn bình tĩnh tháo từng nút dây, gỡ từng đoạn thép, đẩy sang một bên những chướng ngại chết người.
Có lúc đạn bắn sạt qua đầu, đất đá văng tung tóe, nhưng anh không quay lại. Mắt anh chỉ hướng về con đường đang dần hiện ra dưới tay mình. Mỗi mét đường được khai thông là thêm một cơ hội để bộ đội tiến lên, là bớt đi một sinh mạng có thể ngã xuống. Chính suy nghĩ ấy giúp anh vượt qua nỗi sợ hãi, tiếp tục tiến lên dù cái chết ở rất gần.
Khi cửa mở đủ rộng, Lưu Văn Nam giơ cao tín hiệu. Ngay sau đó, tiếng hô xung phong vang lên, bộ đội ào qua con đường anh vừa mở. Anh nép sang một bên, nhường lối cho đồng đội, lòng nhẹ đi khi thấy đội hình tiến công không bị chặn lại bởi chướng ngại nào nữa.
Trong khói lửa mù mịt, không mấy ai kịp nhìn rõ gương mặt người chiến sĩ đã đi trước. Nhưng chính sự dấn thân thầm lặng của Lưu Văn Nam đã đổi lấy sự an toàn cho cả đơn vị. Anh đi trước, để đồng đội phía sau có thể bước tiếp vững vàng trên con đường tiến tới thắng lợi.



