Bài viết

LƯU VIẾT THOẢNG - ANH HÙNG ĐÀO ĐƯỜNG HẦM TRÊN ĐỒI A1

Ninh Bình01/07/2026Họ và tên người viết: ĐỖ QUỲNH CHI Học sinh lớp 3C Trường: Tiểu học Hải Thanh, xã Hải Hưng, tỉnh Ninh Bình (Đoàn xã Hải Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chẳng biết tự bao giờ, hình ảnh những người bộ đội dù trong thời chiến hay thời bình đã trở thành điểm tựa vững chắc cho mỗi người dân. Không có gì khắc sâu vào lịch sử như những bước hành quân của những người lính trẻ. Khi đất nước gọi, họ rời bỏ làng quê, rời bỏ gia đình, mang theo niềm tin tin tưởng rằng mình sẽ góp phần bảo vệ non sông. Đó là những năm tháng tồn tại và cái chết chỉ cách nhau một tích tắc. Dưới làn sóng mưa bom bão đạn, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn cười vang giữa chiến hào. Họ lấy tình đồng đội, chia nhau từng giọt nước, từng lát khoai giữa rừng sâu. Có người ngã xuống khi chưa kịp đáp lời từ biệt, nhưng đồng đội vẫn giữ lời hứa: “Hãy sống thay phần của những người đã đi xa”. Những câu chuyện về lòng dũng cảm, về sự hy sinh, về tình yêu quê hương đất nước được truyền lại, trở thành ánh sáng soi đường cho thế hệ mai sau. Câu chuyện hoa lửa mà em muốn lan tỏa chính là về người anh hùng Lưu Viết Thoảng - người con của quê hương Cảnh Thụy.

Anh hùng Lưu Viết Thoảng (1926 – 2008) quê ở xã Cảnh Thụy, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang (nay thuộc tỉnh Bắc Ninh). Tháng 11 năm 1944, ông nhập ngũ và tham gia phục vụ chiến đấu trong nhiều chiến dịch lớn của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ông là một chiến sĩ công binh dũng cảm, sáng tạo, có nhiều đóng góp quan trọng trong việc phá bom và bảo đảm giao thông cho quân đội ta.

Trong thời gian làm đường phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ, Lưu Viết Thoảng được giao nhiệm vụ tháo bom để lấy thuốc nổ phá đá mở đường. Dù mới chuyển từ công tác nuôi quân sang làm công binh, chưa có nhiều kinh nghiệm và thiếu dụng cụ, ông vẫn kiên trì học hỏi và tìm cách hoàn thành nhiệm vụ. Khi gặp những loại bom mới, ông sẵn sàng một mình tiếp cận để nghiên cứu cách tháo gỡ, giúp đồng đội rút kinh nghiệm. Chỉ trong một thời gian ngắn, ông cùng đồng đội đã tháo được 18 quả bom, thu được hơn 3.500 kg thuốc nổ phục vụ việc mở đường.

Khi địch liên tục ném bom trên tuyến đường từ Sơn La đến Tuần Giáo, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ phá bom nổ chậm. Có lần, bốn quả bom nổ chậm rơi gần tuyến đường vận chuyển quan trọng. Để bảo đảm an toàn cho dân công và xe pháo qua lại, Lưu Viết Thoảng đã dũng cảm dẫn đầu tổ công binh đào hố, đặt thuốc nổ và phá hủy bom kịp thời, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.

Tháng 4 năm 1954, trong giai đoạn chuẩn bị tổng công kích cứ điểm Điện Biên Phủ, ông được giao phụ trách một tổ đào đường hầm đưa khối bộc phá lớn vào lòng Đồi A1 – một vị trí phòng thủ kiên cố của địch. Công việc vô cùng khó khăn vì phải đào hầm trong điều kiện thiếu không khí, thường xuyên bị địch phát hiện và bắn phá.

Để hoàn thành nhiệm vụ, Lưu Viết Thoảng đã có nhiều sáng kiến hữu ích. Ông dùng hương đang cháy và đèn pin để xác định hướng đào hầm chính xác. Đồng thời, ông cùng đồng đội chế tạo quạt bằng nứa để đưa không khí vào trong hầm, giúp công việc thuận lợi hơn. Nhờ sự kiên trì và sáng tạo của ông cùng đồng đội, đường hầm đã hoàn thành đúng kế hoạch.

Sau đó, khối bộc phá nặng gần 1.000 kg được đưa vào vị trí và kích nổ thành công, phá sập một phần hệ thống phòng ngự của địch trên Đồi A1. Chiến công này góp phần quan trọng giúp quân ta đánh chiếm hoàn toàn Đồi A1, tạo điều kiện tiến tới thắng lợi của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Với những đóng góp xuất sắc, Lưu Viết Thoảng đã được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương dũng cảm, sáng tạo và tinh thần trách nhiệm của ông mãi là niềm tự hào, là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay noi theo.

Ngày nay, mặc dù đất nước đã hòa bình, cụ Lưu Viết Thoảng đã không còn nữa, nhưng bài học lịch sử về cụ - Người anh hùng đào đường hầm trên đồi A1 - vẫn luôn có giá trị giáo dục sâu sắc, giúp thế hệ trẻ thêm yêu đất nước, tự hào về truyền thống cha ông và ý thức được trách nhiệm bảo vệ và xây dựng quê hương đất nước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn