Bài viết

Lý Công Uẩn dời đô ra Thăng Long

Ninh Bình04/05/2026Bùi Thanh Huyền (đoàn xã quỳnh lưu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào đầu thế kỉ XI, sau khi lên ngôi vua, Lý Công Uẩn nhận thấy kinh đô Hoa Lư tuy thuận lợi cho phòng thủ nhưng địa thế chật hẹp, núi non bao quanh, không phù hợp để phát triển lâu dài cho đất nước.

Ông cho rằng muốn xây dựng một quốc gia hưng thịnh thì cần một vùng đất rộng rãi, bằng phẳng, giao thông thuận lợi và có vị trí trung tâm.

Năm 1010, vua quyết định rời kinh đô từ Hoa Lư ra thành Đại La.

Theo truyền thuyết được ghi lại trong sử sách, khi thuyền ngự vừa đến nơi, vua nhìn thấy hình ảnh một con rồng vàng bay lên từ khu vực thành Đại La. Cho rằng đây là điềm lành, ông quyết định đổi tên vùng đất này thành Thăng Long, nghĩa là “rồng bay lên”.

Sau đó, vua ban bố tác phẩm nổi tiếng là Chiếu dời đô, giải thích lý do chuyển kinh đô. Trong đó, ông nhấn mạnh việc lựa chọn nơi đóng đô phải phù hợp với lợi ích lâu dài của đất nước và đời sống nhân dân.

Thăng Long có vị trí rất thuận lợi: đất rộng, bằng phẳng, cao ráo, dân cư đông đúc và giao thông phát triển nhờ hệ thống sông ngòi.

Quyết định dời đô của Lý Công Uẩn được xem là một bước ngoặt lớn trong lịch sử Việt Nam. Nó mở đầu cho thời kỳ phát triển lâu dài của nhà Lý và biến Thăng Long trở thành trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa quan trọng của đất nước suốt nhiều thế kỉ.

Ngày nay, Thăng Long chính là Hà Nội – thủ đô của Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn