Lý Công Uẩn (Lý Thái Tổ) và Dời đô về Thăng Long (1010)
Lý Công Uẩn là vị Hoàng đế sáng lập triều đại nhà Lý, người có công lớn trong việc đưa đất nước phát triển lên một tầm cao mới. Sau khi lên ngôi, ông nhận thấy Hoa Lư là kinh đô chật hẹp, nằm sâu trong núi, không còn phù hợp để phát triển đất nước trong thời kỳ độc lập, tự chủ. Ông đã quyết định tìm một nơi có địa thế tốt hơn để xây dựng kinh đô.
Năm 1010, ông đích thân dẫn đoàn thuyền rồng từ Hoa Lư xuôi theo sông Hoàng Giang ra Đại La (Hà Nội ngày nay). Khi đến nơi, ông thấy đây là vùng đất bằng phẳng, rộng rãi, có sông hồ bao quanh, "rồng cuộn hổ ngồi", rất thuận lợi cho việc phát triển kinh tế và phòng thủ. Tương truyền, khi thuyền vừa cập bến, ông nhìn thấy một con rồng vàng bay lên, vì thế ông đặt tên kinh đô mới là Thăng Long (Rồng bay lên). Quyết định dời đô về Thăng Long của Lý Thái Tổ là một tầm nhìn chiến lược vĩ đại, mở ra thời kỳ hưng thịnh kéo dài hơn 8 thế kỷ cho đất nước.



