LY KỲ CHUYỆN BỊ MẬT THÁM BẮT HỤT-p3
Đến phố Hàng Đậu, tôi vào nhà một người quen, cũng trong tổ chức Thanh niên nhưng anh ấy không có nhà, chỉ có vợ và mẹ vợ. Ngày xưa ra đường ăn mặc phải tươm tất một chút, có giày dép, áo dài, đằng này tôi lại đi chân đất, họ sợ không cho vào. Tôi bèn nói dối là đi tàu điện bị mất cắp nhưng bố tôi không tin, lại đang say rượu nên vác dao đuổi. Tôi không kịp mặc quần áo, xin cho vào chờ anh chồng về cho mượn bộ quần áo. Thế là tôi ở nhà ấy đến tối. Anh chồng về, nhìn nét mặt tôi, hỏi: “Anh bị bắt
Đến phố Hàng Đậu, tôi vào nhà một người quen, cũng trong tổ chức Thanh niên nhưng anh ấy không có nhà, chỉ có vợ và mẹ vợ. Ngày xưa ra đường ăn mặc phải tươm tất một chút, có giày dép, áo dài, đằng này tôi lại đi chân đất, họ sợ không cho vào. Tôi bèn nói dối là đi tàu điện bị mất cắp nhưng bố tôi không tin, lại đang say rượu nên vác dao đuổi. Tôi không kịp mặc quần áo, xin cho vào chờ anh chồng về cho mượn bộ quần áo. Thế là tôi ở nhà ấy đến tối. Anh chồng về, nhìn nét mặt tôi, hỏi: “Anh bị bắt



