Bài viết

Ly nước trên công trường

Lào Cai03/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy nắng gay gắt.

Chi đoàn xã phối hợp cùng người dân xây dựng sân chơi cho thiếu nhi.

Tiếng trộn bê tông, tiếng xẻng xúc cát vang lên từ sáng sớm.

Giữa trưa, mọi người nghỉ tay dưới bóng cây.

Lan – đoàn viên mới tham gia hoạt động – thấy một bác thợ xây vẫn cặm cụi chỉnh lại từng viên gạch.

Cô mang đến một ly nước mát.

– Bác nghỉ chút đi ạ.

Bác nhận ly nước, cười hiền:

– Cảm ơn cháu. Chỉ còn hàng gạch này nữa là xong.

Lan nhìn đôi bàn tay chai sần của bác.

Những ngón tay đầy vết xi măng.

Móng tay sứt mẻ.

Đôi giày đã bạc màu.

Chiều hôm ấy, sân chơi hoàn thành.

Các em nhỏ ùa vào chạy nhảy, tiếng cười vang khắp xóm.

Mọi người chụp ảnh lưu niệm.

Trong tấm ảnh, bác thợ xây đứng ở hàng cuối.

Lặng lẽ.

Ít ai để ý.

Tối hôm đó, Lan đăng lên trang thông tin của Chi đoàn một bức ảnh khác.

Không phải toàn cảnh sân chơi.

Mà là đôi bàn tay đang đặt viên gạch cuối cùng.

Dòng chú thích chỉ vỏn vẹn:

"Có những công trình được xây bằng xi măng và cát. Nhưng cũng được xây bằng mồ hôi của những con người bình dị."

Bài viết được chia sẻ rất nhiều.

Vài ngày sau, một em nhỏ đến sân chơi, đặt lên ghế đá một chai nước và tờ giấy nhỏ:

"Con cảm ơn các bác đã làm sân chơi cho tụi con."

Không ai biết em viết cho ai.

Nhưng những người đã góp sức xây nên sân chơi đều cảm thấy lòng mình ấm lại.

Đôi khi, sự ghi nhận chân thành chính là món quà quý giá nhất dành cho những người âm thầm cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn