LÝ THÁNH TÔNG: Hoàng Đế ĐẠI VIỆT Đầu Tiên, Chinh Phạt CHIÊM THÀNH
Lý Thánh Tông: đổi quốc hiệu Đại Việt, chinh phạt Chiêm Thành [Lịch sử Việt Nam P19] | Dòng Chảy Sử Việt | Hoàng Đế Lý Thánh Tông trị vì từ năm 1054 - 1072 đã đổi quốc hiệu từ Đại Cồ Việt thành Đại Việt. Năm 1069 Lý Thánh Tông cùng Lý Thường Kiệt nam phạt Chiêm Thành bắt được vua Chiêm là Chế Củ, sau đó Vua Chiêm xin dâng 3 châu cho Đại Việt. Năm 1070, Lý Thánh Tông cho xây dựng Văn Miếu ở kinh thành Thăng Long. Lý Thánh Tông là một vị hoàng đế hiền từ cùng với việc luôn đề cao sự nhân ái trong chính sách cai trị của mình đã xây dựng một đất nước Đại Việt “trăm năm thịnh thế”.
Lý Thánh Tông (30 tháng 3 năm 1023 – 1 tháng 2 năm 1072) là vị Hoàng đế thứ ba của nhà Lý trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì từ tháng 11 năm 1054 đến khi qua đời năm 1072. Trong thời kỳ cầm quyền của mình, Lý Thánh Tông đã đẩy mạnh sản xuất nông nghiệp, khoan giảm hình phạt, đồng thời bảo trợ Phật giáo và Nho giáo. Ông còn xây dựng quân đội Đại Việt hùng mạnh, thực hiện chính sách đối ngoại cứng rắn với Đại Tống và mở đất về ba châu Địa Lý, Mã Linh, Bố Chính (nay là một phần thuộc Quảng Bình và Quảng Trị, Bắc Trung Bộ Việt Nam) sau thắng lợi trong cuộc chiến tranh Việt - Chiêm (1069). Sử thần đời Hậu Lê Ngô Sĩ Liên viết về Lý Thánh Tông: "Vua khéo kế thừa, thực lòng thương dân, trọng việc làm ruộng, thương kẻ bị hình, vỗ về thu phục người xa, đặt khoa bác sĩ, hậu lễ dưỡng liêm, sửa sang việc văn, phòng bị việc võ, trong nước yên tĩnh, đáng gọi là bậc vua tốt"
Thời đại của cha ông là Lý Thái Tông, ông và con ông là Lý Nhân Tông được xem là thời thịnh vượng của Nhà Lý với tên gọi là Bách niên Thịnh thế .


