LÝ THƯỜNG KIỆT – NGƯỜI GIỮ BỜ CÕI ĐẠI VIỆT
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Năm 1075, tin báo từ biên giới cho biết nhà Tống đang chuẩn bị lực lượng để đánh Đại Việt. Trước tình thế ấy, Lý Thường Kiệt nhận thấy nếu chỉ ngồi chờ quân địch kéo sang thì Đại Việt sẽ rơi vào thế bị động. Ông quyết định đánh trước để phá thế mạnh của quân Tống.
Quân Đại Việt tiến sang đất Tống, lần lượt đánh vào Khâm Châu, Liêm Châu và Ung Châu. Sau khi phá các căn cứ quân sự và kho lương quan trọng, Lý Thường Kiệt chủ động rút quân về nước, chuẩn bị cho cuộc đối đầu lớn hơn.
Quả nhiên, năm 1077, quân Tống do Quách Quỳ chỉ huy tiến xuống Đại Việt. Lý Thường Kiệt chọn sông Như Nguyệt làm nơi phòng thủ. Ông cho quân xây dựng phòng tuyến, đào hào, đắp lũy và bố trí lực lượng chặn đường tiến quân của địch. Quân Tống nhiều lần vượt sông nhưng đều bị quân Đại Việt đánh bật trở lại.
Chiến sự kéo dài. Quân Tống ngày càng mệt mỏi, thiếu lương thực và không thể tiến sâu. Giữa những ngày căng thẳng ấy, quân Đại Việt nghe vang lên bài thơ:
“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư…”
Lời thơ như tiếng nói của núi sông, khẳng định chủ quyền của Đại Việt và tiếp thêm khí thế cho quân sĩ. Khi nhận thấy quân Tống đã suy yếu, Lý Thường Kiệt quyết định chuyển từ phòng thủ sang phản công. Quân Đại Việt bất ngờ vượt sông, đánh mạnh vào doanh trại quân Tống. Quân địch tổn thất nặng nề, tinh thần suy sụp và cuối cùng phải rút lui.
Đại Việt giữ vững bờ cõi. Lý Thường Kiệt đã dùng một cách đánh đầy chủ động: đánh trước để phá thế địch, phòng thủ để làm suy yếu đối phương, rồi phản công đúng thời cơ.
Ông không chỉ là một vị tướng giỏi.
Ông là người hiểu rằng trong chiến tranh, can đảm thôi chưa đủ – phải có trí tuệ để biết lúc nào tiến, lúc nào lui và lúc nào tung đòn quyết định.
Từ Khâm Châu, Liêm Châu đến phòng tuyến Như Nguyệt, Lý Thường Kiệt đã để lại một câu chuyện về bản lĩnh của người giữ nước.
Và bên dòng Như Nguyệt năm ấy, tiếng nói về chủ quyền Đại Việt đã vang lên:
“Sông núi nước Nam, vua Nam ở.”



