Lý Thường Kiệt Và Bài Thơ Trên Sông Như Nguyệt
Năm 1077, trước 10 vạn quân Tống, Lý Thường Kiệt đã không chọn đánh phủ đầu. Ông chọn phòng thủ, làm 1 bài thơ và khiến kẻ thù tự thua ngay trên sông Như Nguyệt
Lúc đó nước Đại Việt nhỏ xíu. Còn nhà Tống bên kia biên giới thì quân đông như kiến. Chúng kéo sang lần 3, thề "phải san phẳng Thăng Long".
Lý Thường Kiệt lúc ấy 60 tuổi rồi. Ông không cho quân tràn xuống đánh nhau. Ông cho đào hào, đắp lũy, chặn hết ở bờ nam sông Như Nguyệt.
Tướng Tống cười: "Lão già này sợ rồi."
Nhưng đêm nào bên kia sông cũng nghe tiếng trống, tiếng loa, tiếng người đi lại. Thực ra chỉ có vài trăm người đi vòng quanh gõ cho ồn.
Một đêm trăng, quân Tống thấy bên bờ này có ánh đèn. Rồi có tiếng ngâm thơ. Rất rõ:
"Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư"
Nghĩa là: "Sông núi nước Nam vua Nam ở. Rành rành định phận ở sách trời. Cớ sao lũ giặc đến xâm phạm. Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời."
Quân Tống nghe xong thì nhao nhao. "Có trời đất chứng giám. Đánh nữa là trái trời." Sĩ khí tụt hẳn.
Chờ cho giặc mệt, hết lương, Lý Thường Kiệt mới ra lệnh tổng tấn công. 1 trận là tan.
Sau này khi ký hòa ước, sứ Tống vẫn còn nhớ bài thơ đó. Vì thua không phải vì thiếu gươm, mà vì mất lòng tin.



