Lý Tự Trọng - biểu tượng kiên trung, bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam
Lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam được viết nên bởi máu, nước mắt và tinh thần xả thân của biết bao thế hệ. Trong những trang sử vàng son ấy, cái tên Lý Tự Trọng rực sáng như một biểu tượng kiên trung, bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam. Tấm gương hy sinh của anh cùng câu nói bất hủ: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác" đã trở thành lẽ sống của hàng triệu thanh niên.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Sớm thấu hiểu nỗi khổ của người dân mất nước, anh tham gia hoạt động cách mạng từ khi mới 10 tuổi và được cử đi học tập ở nước ngoài. Trở về nước, anh nhận nhiệm vụ làm liên lạc trong và ngoài nước cho Xứ ủy Nam Kỳ, đồng thời vận động tập hợp thanh niên trong các nhà máy, trường học.
Ngày 08/02/1931, trong một buổi mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái tại Sài Gòn, để bảo vệ đồng chí của mình đang diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã quả cảm nổ súng tiêu diệt viên thanh tra mật thám Pháp và rủi ro bị bắt. Kẻ thù dùng mọi cực hình tàn khốc nhất để tra tấn, dụ dỗ người thanh niên trẻ, nhưng chúng chỉ nhận lại sự im lặng và thái độ hiên ngang, khinh bỉ.
Đứng trước tòa án thực dân, anh không hề run sợ mà dõng dạc biến bục bị cáo thành nơi lên án tội ác của kẻ thù. Khi ra pháp trường, người thiếu niên 17 tuổi ấy vẫn ngẩng cao đầu, hát vang bài Quốc tế ca. Khí tiết ấy khiến những tên cai ngục người Pháp cũng phải kính nể và thốt lên: "Trọng không phải là một người thường mà là một anh hùng".
Khép lại câu chuyện về anh, trong lòng tôi trào dâng một niềm tự hào và biết ơn vô hạn. Lý Tự Trọng đã ngã xuống khi tuổi đời mới 17 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, để đổi lấy mùa xuân độc lập cho dân tộc. Sinh ra trong thời bình, "con đường cách mạng" của tuổi trẻ hôm nay không còn là cầm súng ra chiến trường, mà chính là con đường vươn lên làm chủ tri thức, sống có lý tưởng, có hoài bão. Tấm gương của anh sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi không ngừng học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn, xứng đáng với sự hy sinh của các bậc tiền nhân.


