LÝ TỰ TRỌNG: CON ĐƯỜNG CỦA THANH NIÊN
Câu chuyện kể về những ngày cuối cùng của Lý Tự Trọng sau khi bị thực dân Pháp bắt giữ. Dù tuổi đời còn rất trẻ, anh vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục trước kẻ thù và để lại câu nói nổi tiếng về lý tưởng của thanh niên.
Năm 1931, phong trào cách mạng tại Sài Gòn đang phát triển mạnh mẽ. Tôi khi ấy là một thanh niên tham gia các hoạt động yêu nước bí mật.
Trong số những người trẻ tuổi mà tôi kính phục nhất có Lý Tự Trọng.
Anh không lớn tuổi hơn chúng tôi bao nhiêu nhưng luôn thể hiện sự chững chạc và lòng nhiệt huyết với cách mạng.
Một lần trong cuộc mít tinh của thanh niên yêu nước, thực dân Pháp bất ngờ kéo đến đàn áp. Để bảo vệ cán bộ cách mạng, Lý Tự Trọng đã dũng cảm đứng ra đối phó với kẻ thù.
Sau sự kiện ấy, anh bị bắt.
Những ngày trong nhà lao, địch liên tục tra khảo với mong muốn moi được thông tin về tổ chức cách mạng.
Tuy nhiên, mọi âm mưu của chúng đều thất bại.
Khi bị đưa ra xét xử, viên công tố cố tình chế giễu tuổi trẻ của anh và cho rằng anh đã bị lôi kéo vào con đường sai trái.
Trước toàn bộ phiên tòa, Lý Tự Trọng bình tĩnh đứng dậy.
Giọng anh vang lên dõng dạc:
"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng."
Cả phòng xử án lặng đi.
Đó không chỉ là lời nói của riêng anh mà còn là tiếng nói của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đang khao khát độc lập, tự do.
Ít lâu sau, anh bị kết án tử hình.
Ngày ra pháp trường, anh vẫn giữ vẻ bình thản như ngày nào.
Sự hy sinh của Lý Tự Trọng đã trở thành ngọn lửa thắp sáng lý tưởng cách mạng cho nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam sau này.
Cho đến hôm nay, câu nói nổi tiếng của anh vẫn được nhắc lại như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của tuổi trẻ đối với đất nước.



