Lý Tự Trọng – "Con Đường Của Thanh Niên Chỉ Có Thể Là Con Đường Cách Mạng"
Người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên, tấm gương oanh liệt về khí tiết không khuất phục trước cái chết.
Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng) sinh ra trong một gia đình Việt Nam yêu nước tại Thái Lan. Từ nhỏ, ông đã được gửi sang Quảng Châu (Trung Quốc) học tập và được Nguyễn Ai Quốc trực tiếp đào tạo. Năm 1929, ông trở về nước hoạt động tại Sài Gòn với nhiệm vụ làm liên lạc, vận động thanh niên và bảo vệ các cơ sở của Đảng.
Tháng 2 năm 1931, trong một buổi diễn thuyết kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái tại sân vận động Mạc Đĩnh Chi (Sài Gòn), một tên mật thám Pháp xông vào bắt giữ người diễn thuyết. Để bảo vệ đồng chí và tổ chức, Lý Tự Trọng đã dũng cảm rút súng bắn chết tên mật thám và chấp nhận bị địch bắt giữ.
Trong khám lớn Sài Gòn, tàn bạo nhất là những đòn tra tấn dã mạn của kẻ thù nhưng Lý Tự Trọng kiên quyết không khai một lời. Khi công sứ Pháp đến dụ dỗ và hứa hẹn tương lai, ông thẳng thắn tuyên bố câu nói bất tử: "Tôi hành động có suy nghĩ. Tôi chưa đến tuổi trưởng thành thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác".
Ngày 21 tháng 11 năm 1931, ông bị chính quyền Pháp đưa lên máy chém khi mới 17 tuổi. Khí tiết anh hùng của ông đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ thanh niên Việt Nam.


