LÝ TỰ TRỌNG- Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng
Tác giả: Vũ Khánh Ngọc
Trong lịch sử đấu tranh cách mạng Việt Nam, Lý Tự Trọng – người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên – đã trở thành biểu tượng bất tử cho chí khí kiên cường, lý tưởng sống cao đẹp và tinh thần xả thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình Việt kiều yêu nước tại tỉnh Nakhon Phanom (Thái Lan), quê gốc ở xã Việt Xuyên, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Lớn lên trong khung cảnh đất nước chìm trong dòng máu lệ dưới gánh nặng đô hộ của thực dân Pháp, niềm yêu nước và chí hướng cứu quốc đã sớm nảy mầm trong lòng người thanh niên trẻ.
Năm 1926, khi mới 12 tuổi, ông được chọn sang Quảng Châu (Trung Quốc) học tập và tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Tại đây, ông được Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trực tiếp nuôi dưỡng, dạy dỗ, rèn luyện và đổi tên thành Lý Tự Trọng. Giữa không khí nhiệt huyết của cách mạng, ông hăng hái học tập, thông thạo nhiều ngoại ngữ và sớm giác ngộ sâu sắc con đường giải phóng dân tộc. Ông trở thành một trong những hạt giống đỏ đầu tiên, người đoàn viên thanh niên cộng sản tiên phong của Việt Nam.
Năm 1929, Lý Tự Trọng được cử về nước hoạt động tại Sài Gòn – Gia Định với nhiệm vụ làm liên lạc cho Xứ ủy Nam Kỳ. Dưới vỏ bọc một người thợ nhặt than tại cảng Sài Gòn, ông đã thông minh, mưu trí vượt qua sự kiểm soát gắt gao của mật thám, chuyển giao tài liệu, thư từ cách mạng và giữ vững mạch máu thông tin liên lạc giữa các tổ chức.
Sự kiện định mệnh diễn ra vào ngày 9/2/1931 tại sân vận động xóm Chiếu (Sài Gòn). Trong buổi lễ kỷ niệm một năm Cuộc khởi nghĩa Yên Bái, các chiến sĩ cách mạng đã tổ chức diễn thuyết tuyên truyền nhằm kêu gọi quần chúng đứng lên đấu tranh. Khi buổi diễn thuyết đang diễn ra sục sôi, tên mật thám Pháp khét tiếng Le Grand cùng lực lượng cảnh sát bất ngờ ập đến nhằm bắt giữ đồng chí tuyên truyền. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, để bảo vệ an toàn cho đồng đội và tổ chức, Lý Tự Trọng đã dũng cảm rút súng bắn gục tên mật thám Le Grand. Hành động xả thân ấy đã giải nguy cho đồng chí mình, nhưng chính ông lại rơi vào tay kẻ thù.
Bị giam cầm tại Bốt Catinat – "địa ngục trần gian" của Sài Gòn thời bấy giờ, Lý Tự Trọng phải chịu đựng muôn vàn đòn tra tấn dã man và tàn bạo nhất của thực dân Pháp. Kẻ thù dùng đủ mọi thủ đoạn từ dùng vũ lực, cực hình đến dụ dỗ, mua chuộc nhằm ép ông khai ra các cơ sở cách mạng. Thế nhưng, trước sự đau đớn về thể xác, người thanh niên 17 tuổi vẫn giữ vững khí tiết kiên trung, nhất quyết không khai báo bất kỳ thông tin nào, bảo vệ trọn vẹn bí mật của Đảng và đồng chí.
Không thể khuất phục được tinh thần thép của người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi, thực dân Pháp đã mở tòa án xét xử ông. Đứng trước bản án tử hình nghiệt gã, trước sự xoa dịu xảo quyệt của luật sư biện hộ, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang, dõng dạc tuyên bố câu nói bất hủ ghi dấu vào lịch sử dân tộc: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác".
Rạng sáng ngày 21/11/1931, thực dân Pháp đã hèn nhát đưa Lý Tự Trọng lên máy chém tại Khám Lớn Sài Gòn khi ông mới vừa tròn 17 tuổi. Dù ngã xuống ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, sự hy sinh anh dũng cùng chí khí ngút trời của ông đã thắp lên ngọn lửa cách mạng bùng cháy trong lòng hàng triệu thanh niên Việt Nam. Câu chuyện về cuộc đời và lý tưởng sống của Lý Tự Trọng mãi là tấm gương sáng chói, nhắc nhở các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh dấn thân vì sự nghiệp phát triển của đất nước.



