Lý Tự Trọng – Lời tuyên ngôn rực lửa trước lưỡi máy chém
Khoảnh khắc bi tráng của người Đoàn viên đầu tiên: Dũng cảm nổ súng tiêu diệt mật thám Pháp để bảo vệ đồng chí, hiên ngang từ chối ân xá và hát vang Quốc tế ca trước lưỡi máy chém khi mới 17 tuổi.
Trong lịch sử đấu tranh của dân tộc, hiếm có phiên tòa nào lại khiến những viên quan tòa thực dân phải run sợ trước một cậu thiếu niên như phiên tòa xét xử Lý Tự Trọng. Cậu là người Đoàn viên Thanh niên Cộng sản đầu tiên, ngã xuống khi bầu máu nóng tuổi 17 đang sục sôi lý tưởng.
Chiều ngày 8 tháng 2 năm 1931, tại Sài Gòn diễn ra một cuộc mít tinh chớp nhoáng. Giữa lúc diễn giả đang kêu gọi quần chúng đứng lên, tên mật thám Pháp khét tiếng Legrand cùng cảnh sát bất ngờ ập tới hòng vây bắt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, để bảo vệ an toàn cho cán bộ lãnh đạo, chàng thiếu niên Lý Tự Trọng đã quả quyết rút súng, bắn gục viên mật thám ngay tại trận.
Bị giặc bắt giữ, cậu phải hứng chịu những đòn tra tấn tàn độc nhất chốn ngục tù. Kẻ thù dùng mọi cực hình từ kìm kẹp thịt da đến chích điện, nhưng tuyệt nhiên không thể cạy răng người Đoàn viên kiên trung ấy. Đứng trước tòa án đại hình, khi luật sư bào chữa xin thực dân Pháp nương tay vì cậu chưa đến tuổi vị thành niên, hành động xốc nổi bồng bột, Lý Tự Trọng đã gạt phắt đi.
Bằng dáng vẻ hiên ngang, ánh mắt rực sáng, chàng trai 17 tuổi dõng dạc ném vào mặt kẻ thù lời tuyên ngôn bất tử: "Tôi hành động không phải là thiếu suy nghĩ. Tôi hiểu việc tôi làm. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!".
Rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1931, thực dân Pháp hèn hạ lén lút đưa Lý Tự Trọng ra pháp trường. Đứng trước lưỡi máy chém lạnh lẽo, cậu dứt khoát giật phăng chiếc băng đen bịt mắt, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào những kẻ đao phủ và cất vang bài Quốc tế ca. Tiếng hát hào hùng của chàng thiếu niên xé toạc màn sương lạnh lẽo của nhà tù Khám Lớn, lay động trái tim hàng ngàn bạn tù.
Lý Tự Trọng ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng câu nói và khí phách của cậu đã hóa thành một ngọn đuốc rực sáng. Ngọn đuốc ấy đã soi đường, truyền ngọn lửa nhiệt huyết cách mạng vô tận cho lớp lớp các thế hệ thanh niên Việt Nam tiến lên giành độc lập tự do cho Tổ quốc.



