Lý Tự Trọng – Lý tưởng là ngọn lửa không bao giờ tắt
Có những con người bước qua cuộc đời chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn, nhưng những điều họ để lại lại có sức sống lâu bền hơn cả thời gian. Mỗi lần đọc về anh Lý Tự Trọng, tôi không chỉ nhớ đến hình ảnh một người thanh niên kiên trung trước kẻ thù, mà còn nghĩ nhiều đến hai chữ "lý tưởng". Có lẽ, điều làm nên giá trị của một con người không phải là họ sống bao lâu, mà là họ sống vì điều gì.
Trong cuộc sống hôm nay, chúng ta thường nói rất nhiều về ước mơ. Có người mơ trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên hay doanh nhân. Những ước mơ ấy đều đáng quý, bởi chúng giúp con người có động lực để phấn đấu. Nhưng càng tìm hiểu về anh Lý Tự Trọng, tôi càng nhận ra rằng, bên trên những ước mơ cá nhân vẫn còn một điều lớn lao hơn, đó là lý tưởng sống. Nếu ước mơ giúp con người thành công, thì lý tưởng giúp con người sống có ý nghĩa.
Điều khiến tôi kính phục ở anh không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là sự trưởng thành trong suy nghĩ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ở độ tuổi mà nhiều người còn đang tìm kiếm con đường cho riêng mình, anh đã xác định rất rõ con đường mình sẽ đi và những giá trị mình sẽ theo đuổi. Chính sự kiên định ấy đã tạo nên một bản lĩnh mà không phải ai cũng có được.
Tôi luôn cho rằng, con người có thể mạnh mẽ về thể chất, nhưng nếu không có một niềm tin đủ lớn thì rất khó vượt qua thử thách. Ngược lại, khi trong tim có một lý tưởng đẹp, con người sẽ có thêm sức mạnh để đối diện với mọi khó khăn. Anh Lý Tự Trọng đã chứng minh điều đó bằng chính cuộc đời mình. Trước mọi sự đe dọa, anh vẫn giữ vững niềm tin vào con đường cách mạng, giữ vững lòng trung thành với Tổ quốc và Nhân dân.
Có lẽ, câu nói nổi tiếng của anh: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác." không chỉ là lời khẳng định trong một thời điểm lịch sử, mà còn là lời nhắn gửi đến biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam sau này. Dĩ nhiên, hoàn cảnh đất nước hôm nay đã khác. Thanh niên không còn phải bước vào chiến trường để giành độc lập như thế hệ của anh. Nhưng tinh thần dấn thân, tinh thần cống hiến và khát vọng phụng sự Tổ quốc mà anh gửi gắm trong câu nói ấy vẫn còn nguyên giá trị.
Tôi nghĩ, "con đường cách mạng" trong thời đại hôm nay có thể được hiểu theo nhiều cách. Đó là con đường của tri thức, của sáng tạo, của đổi mới, của khởi nghiệp, của chuyển đổi số, của bảo vệ môi trường, của xây dựng nông thôn mới, của những công trình, phần việc mang lại lợi ích cho cộng đồng. Mỗi người trẻ đều có thể góp một viên gạch nhỏ để xây dựng đất nước bằng chính nghề nghiệp và trách nhiệm của mình.
Có đôi khi, chúng ta dễ cảm thấy nản lòng trước những khó khăn rất nhỏ. Một kỳ thi không đạt kết quả như mong muốn, một công việc chưa thành công hay một vài lời nhận xét cũng đủ khiến nhiều người muốn bỏ cuộc. Nhưng nhìn lại cuộc đời của anh Lý Tự Trọng, tôi tự nhắc mình rằng những thử thách ấy thật ra không quá lớn. Điều quan trọng là mình có đủ bản lĩnh để đứng dậy và tiếp tục bước đi hay không.
Điều làm tôi suy nghĩ nhiều nhất chính là tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ. Thanh niên luôn được xem là lực lượng xung kích, là chủ nhân tương lai của đất nước. Nhưng tương lai không tự nhiên mà có. Nó được tạo nên từ chính những việc làm của hôm nay. Nếu tuổi trẻ chỉ biết sống cho bản thân, đất nước sẽ khó có thể phát triển. Ngược lại, khi mỗi thanh niên đều biết sống có trách nhiệm với gia đình, với quê hương và với xã hội, thì đó chính là nền tảng để xây dựng một đất nước hùng cường.
Là đoàn viên thanh niên, tôi càng cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của việc học tập và làm theo những tấm gương cách mạng. Điều đáng học ở anh Lý Tự Trọng không phải là hoàn cảnh lịch sử mà anh đã trải qua, bởi mỗi thời đại đều có những nhiệm vụ khác nhau. Điều cần học chính là lý tưởng sống, là tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm và luôn đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân.
Trong nhịp sống hiện đại, đôi khi chúng ta quá bận rộn với công việc và những lo toan thường ngày mà quên mất việc nuôi dưỡng những giá trị tinh thần. Thế nhưng, nếu một người trẻ không có lý tưởng, rất dễ rơi vào trạng thái sống hời hợt, thiếu mục tiêu và dễ bị cuốn theo những cám dỗ của cuộc sống. Một ngọn đèn muốn tỏa sáng cần có nguồn điện. Một con người muốn đi đúng hướng cũng cần có lý tưởng để soi đường.
Khép lại những dòng cảm nhận về anh Lý Tự Trọng, tôi càng tin rằng có những ngọn lửa sẽ không bao giờ tắt. Đó không phải là ngọn lửa của chiến tranh, mà là ngọn lửa của niềm tin, của khát vọng cống hiến và của lòng yêu nước. Ngọn lửa ấy đã được anh thắp lên bằng chính cuộc đời mình và được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Hôm nay, trách nhiệm giữ cho ngọn lửa ấy tiếp tục cháy sáng thuộc về tuổi trẻ chúng ta. Không phải bằng những lời hứa lớn lao, mà bằng từng việc làm cụ thể, từng hành động đẹp, từng công trình ý nghĩa và từng sự cống hiến thầm lặng cho quê hương. Có như vậy, lý tưởng mà anh Lý Tự Trọng đã lựa chọn sẽ không chỉ là ký ức của lịch sử, mà sẽ tiếp tục trở thành động lực để mỗi người trẻ Việt Nam vững tin bước về phía trước.



