Lý Tự Trọng - "Ngọn đuốc mười bảy tuổi giữa đêm trường lịch sử"
Có những cái tên, khi nhắc đến, thời gian như ngưng đọng, và lòng người bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ kỳ. Với thế hệ học sinh chúng tôi, Lý Tự Trọng không chỉ là một trang sách lịch sử, mà là một linh hồn, một ngọn lửa chưa bao giờ nguội lạnh. Anh ra đi khi mới mười bảy tuổi – cái tuổi mà ngày nay, chúng tôi đang chìm đắm trong những rung động đầu đời, những lo âu về điểm số, hay những dự định cho một tương lai dài rộng. Nhưng ở tuổi mười bảy ấy, anh đã mang trên vai cả một vận mệnh dâ
Có những cái tên, khi nhắc đến, thời gian như ngưng đọng, và lòng người bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ kỳ. Với thế hệ học sinh chúng tôi, Lý Tự Trọng không chỉ là một trang sách lịch sử, mà là một linh hồn, một ngọn lửa chưa bao giờ nguội lạnh. Anh ra đi khi mới mười bảy tuổi – cái tuổi mà ngày nay, chúng tôi đang chìm đắm trong những rung động đầu đời, những lo âu về điểm số, hay những dự định cho một tương lai dài rộng. Nhưng ở tuổi mười bảy ấy, anh đã mang trên vai cả một vận mệnh dân tộc.
Tôi vẫn thường tự hỏi, trong căn phòng giam chật hẹp, ẩm thấp của thực dân Pháp tại Sài Gòn, nơi cái chết lởn vởn ngay trước mắt mỗi ngày, anh Trọng đã nghĩ gì? Khi những đòn roi tra tấn của kẻ thù liên tiếp giáng xuống, khi sự cô độc bủa vây bốn bề, điều gì đã giữ cho ý chí của một cậu thiếu niên không hề lay chuyển? Có lẽ, đó là ánh sáng của lý tưởng. Anh không nhìn thấy xiềng xích, anh chỉ nhìn thấy con đường. Con đường mà anh đã từng dõng dạc tuyên bố trước vành móng ngựa, một lời tuyên ngôn đanh thép như tiếng sấm giữa đêm trường: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác".
Đó không phải là lời nói bồng bột của tuổi trẻ, mà là sự đúc kết của một trái tim đã sớm hòa nhịp với nỗi đau của đất nước. Đêm cuối cùng trước khi ra pháp trường, anh không ngủ. Anh lặng lẽ nhìn qua khe cửa xà lim, ngắm nhìn ánh trăng vàng vọt phủ lên mảnh đất quê hương – nơi mà anh chỉ mới kịp ôm lấy bằng tình yêu non trẻ. Khi tiếng hát "Quốc tế ca" vang lên trong không gian đặc quánh mùi tử khí, đó là tiếng hát của một người tự do, dù thân xác đang bị giam cầm.
Khi lưỡi đao rơi xuống, anh ngã xuống như một nhành hoa tươi thắm, nhưng cái "thần" của anh, cái "khí" của anh đã hóa thành vĩnh cửu. Anh Trọng đã không còn là một cá nhân, anh đã hóa thân vào dòng chảy lịch sử, trở thành biểu tượng cho bản lĩnh của người trẻ Việt Nam: dám sống, dám dấn thân và dám hy sinh. Đối với tôi, bài học từ anh Lý Tự Trọng không nằm ở những mốc thời gian khô khan, mà nằm ở sự thức tỉnh. Anh nhắc nhở tôi rằng, thanh xuân không đo bằng số năm tháng ta tồn tại, mà đo bằng chiều sâu của lý tưởng ta chọn. Dù đứng trước những áp lực của cuộc sống hiện đại, tôi vẫn luôn tự nhủ: Hãy sống sao cho xứng đáng với nhành hoa mười bảy tuổi ấy, bởi mỗi chúng ta, nếu biết sống hết mình vì mục đích cao đẹp, cũng chính là một ngọn đuốc nhỏ đang góp phần thắp sáng tương lai của Tổ quốc.


