Lý Tự Trọng - Ngọn lửa bất diệt và bản Tuyên ngôn của tuổi thanh niên Việt Nam
Bài văn khắc họa chân dung người thiếu niên anh hùng Lý Tự Trọng, người đã viết nên bản tuyên ngôn bất hủ về con đường cách mạng và hiến dâng trọn vẹn tuổi 17 cho nền độc lập của dân tộc.
Lịch sử giữ nước và giữ gìn ngọn lửa độc lập của dân tộc Việt Nam đã đi qua những năm tháng đẫm máu và hoa, nơi hàng vạn con người sẵn sàng ngã xuống để định hình nên dáng hình xứ sở. Trong bản trường ca oai hùng ấy, hình ảnh của những người chiến sĩ kiên trung luôn làm chúng ta xúc động nghẹn ngào. Và nhắc đến khí phách của tuổi trẻ Việt Nam, không thể không nhắc đến Lý Tự Trọng – người thiếu niên anh hùng đã tạc vào lịch sử một tượng đài bất tử bằng câu nói chấn động: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác".
Lý Tự Trọng, tên thật là Lê Văn Trợ, sinh ra trong một gia đình yêu nước. Sớm được giác ngộ cách mạng từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường ở nước ngoài, cậu thiếu niên thông minh, tài hoa ấy đã được chọn để trở thành một trong những giao liên đặc biệt, gánh vác sứ mệnh vô cùng hiểm nguy: vận chuyển tài liệu mật giữa tổ chức Đảng trong nước với Quốc tế Cộng sản. Giữa chốn Sài Gòn dưới ách tà quyền của thực dân Pháp, nơi mật thám và chỉ điểm dày đặc như mật, Lý Tự Trọng luôn tỏ ra vô cùng mưu trí, bình tĩnh, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Đỉnh điểm của sự kiện lịch sử diễn ra vào ngày 8 tháng 2 năm 1931. Trong một cuộc mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Hai Bà Trưng tại Sài Gòn, để bảo vệ cho các đồng chí cán bộ diễn thuyết trước quần chúng, Lý Tự Trọng đã dũng cảm nổ súng tiêu diệt tên mật thám khét tiếng Le Grand. Hành động táo bạo ấy đã bảo vệ an toàn cho buổi mít tinh nhưng cũng khiến cậu rơi vào vòng vây của giặc. Bị bắt khi mới tròn 17 tuổi, Lý Tự Trọng phải đối mặt với những đòn tra tấn dã man và tàn khốc bậc nhất của nhà tù thực dân. Thế nhưng, trước những nhục hình vượt quá sức chịu đựng của thể xác, người thiếu niên ấy vẫn giữ một ý chí sắt đá, kiên quyết không nửa lời khai báo để bảo vệ tổ chức.
Không thể khai thác được gì, thực dân Pháp đưa cậu ra tòa án nhằm hòng khuất phục ý chí của một đứa trẻ. Tại phiên tòa, không có luật sư bào chữa, Lý Tự Trọng hiên ngang biến ghế bị cáo thành một diễn đàn đanh thép để tố cáo tội ác của chế độ thực dân, khẳng định chính nghĩa của cách mạng. Biết không thể lay chuyển được người chiến sĩ kiên trung, kẻ thù đã kết án tử hình cậu – một bản án tàn độc đối với một thiếu niên chưa tròn đôi mươi.
Ngày ra pháp trường tại Sài Gòn vào tháng 10 năm 1931, Lý Tự Trọng bước đi với thái độ ung dung, tự tại. Trước lúc ngã xuống dưới lưỡi máy chém lạnh lẽo, cậu cất cao lời ca Quốc tế ca vang dội. Sự hy sinh của anh không chỉ làm rung động trái tim của hàng triệu người dân Việt Nam lúc bấy giờ mà còn để lại một di sản tinh thần vô giá cho các thế hệ mai sau.
Câu nói của Lý Tự Trọng trước tòa án thực dân đã vượt qua không gian và thời gian, trở thành ánh đuốc soi đường, là kim chỉ nam cho lý tưởng sống của bao lớp thanh niên Việt Nam. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ như sao băng của anh là minh chứng hùng hồn cho chân lý: Tinh thần yêu nước và khát vọng tự do không phân biệt tuổi tác, và tuổi trẻ Việt Nam luôn sẵn sàng hiến dâng tất cả cho sự trường tồn của Tổ quốc.



