LÝ TỰ TRỌNG – NGƯỜI CON QUANG VINH CỦA THẾ HỆ THANH NIÊN CÁCH MẠNG
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có biết bao người con ưu tú đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong số đó, cái tên Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng) đã trở thành một biểu tượng bất diệt cho ý chí và khát vọng của tuổi trẻ Việt Nam. Sinh ra trong một gia đình yêu nước quê gốc Hà Tĩnh, ngay từ nhỏ, anh đã sớm tiếp thu tinh thần cách mạng và được tổ chức đưa sang Trung Quốc học tập, hoạt động trong nhóm “Thiếu niên tiền phong Việt Nam”.
Lý Tự Trọng không chỉ thông minh, nhạy bén mà còn sử dụng thông thạo nhiều ngoại ngữ. Anh được chính Bác Hồ dìu dắt, rèn luyện để trở thành những “hạt giống đỏ” đầu tiên cho phong trào thanh niên cứu nước. Năm 1929, anh trở về nước với nhiệm vụ làm giao liên, vận động quần chúng và xây dựng tổ chức Đoàn. Dù còn rất trẻ, nhưng sự mưu trí và gan dạ của anh đã khiến kẻ thù bao phen điên đảo.
Câu chuyện xúc động nhất về cuộc đời anh chính là sự kiện diễn ra vào ngày 8/2/1931. Trong một buổi mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái tại Sài Gòn, để bảo vệ đồng chí đang diễn thuyết, Lý Tự Trọng đã dũng cảm bắn chết tên thanh tra mật thám Pháp Le Grand. Anh bị bắt ngay sau đó khi đang cố gắng giải vây cho đồng đội.
Tại nhà tù thực dân, anh phải chịu đựng những đòn tra tấn dã man nhất mà “địa ngục trần gian” có thể tạo ra. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại trước bản lĩnh của người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi. Dù cơ thể đầy thương tích, anh vẫn giữ vững khí tiết, không hề khai báo một lời. Ngay cả khi bị kết án tử hình, anh vẫn ung dung, tự tại, tranh thủ những ngày cuối đời để đọc sách và củng cố niềm tin cho các bạn tù khác.
Vào rạng sáng ngày 21/11/1931, khi đứng trước máy chém, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang hát vang bài “Quốc tế ca”. Hình ảnh người thanh niên mười bảy tuổi không hề run sợ trước cái chết đã làm rung động cả những kẻ hành hình và người dân Sài Gòn lúc bấy giờ.
Trước đó, khi luật sư bào chữa xin khoan hồng cho anh với lý do “tuổi đời còn non nớt, chưa ý thức được hành động”, Lý Tự Trọng đã dõng dạc tuyên bố: “Tôi chưa đến tuổi trưởng thành thật, nhưng tôi đã đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác”. Câu nói ấy không chỉ là lời khẳng định lý tưởng sống của riêng anh, mà đã trở thành kim chỉ nam, ngọn đuốc soi đường cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ và cả trong công cuộc xây dựng đất nước hôm nay. Anh ngã xuống, nhưng ngọn lửa từ “thời hoa lửa” ấy vẫn cháy mãi, hun đúc nên tinh thần quyết chiến quyết thắng cho cả một dân tộc.
|
Hơn 90 năm đã trôi qua kể từ ngày anh hy sinh, nhưng câu chuyện về người anh hùng tuổi mười bảy vẫn luôn thời sự. Đối với học sinh chúng em dưới mái trường Hậu Thạnh Đông nói riêng và thanh niên cả nước nói chung, tấm gương của anh là bài học về lòng yêu nước, sự kiên định và trách nhiệm đối với tương lai dân tộc.
Hòa bình hôm nay là kết quả của sự đánh đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của những người anh hùng như Lý Tự Trọng. Vì vậy, thay vì chìm đắm trong những giá trị ảo hay sự thờ ơ, thanh niên hôm nay cần xác định rõ mục tiêu sống của mình. “Con đường cách mạng” thời nay có lẽ là con đường học tập, sáng tạo, làm chủ công nghệ và rèn luyện đạo đức để đưa Việt Nam “sánh vai với các cường quốc năm châu”.Viết về anh là cách để chúng em nhớ về một thời kỳ hào hùng, để biết ơn và cũng để nhắc nhở bản thân rằng: Mỗi thanh niên đều mang trong mình một “thời hoa lửa” – đó chính là quãng thời gian rực rỡ nhất để cống hiến cho quê hương, đất nước.




