Lý Tự Trọng – Người Đoàn viên đầu tiên và tuyên ngôn bất tử của tuổi trẻ
Trong lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, mỗi giai đoạn đều ghi dấu những người con ưu tú đã dâng hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Nếu đặt câu hỏi ai là biểu tượng sáng chói nhất cho ý chí cách mạng của thanh niên, chắc chắn cái tên Lý Tự Trọng sẽ hiện lên đầu tiên. 
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước tại Thái Lan. Được sự dìu dắt của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc, anh sớm tham gia hoạt động cách mạng và trở thành một trong những thành viên đầu tiên của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Dù sống và học tập trong môi trường đầy rẫy hiểm nguy, người thiếu niên ấy đã bộc lộ trí tuệ thiên bẩm cùng lòng dũng cảm phi thường. Anh thông hiểu nhiều ngoại ngữ, đảm nhận vai trò liên lạc quan trọng, vận chuyển tài liệu cách mạng và đưa đón cán bộ qua các tuyến đường bí mật.
Sự kiện đỉnh điểm thể hiện khí phách anh hùng của Lý Tự Trọng diễn ra vào ngày 8/2/1931 tại Sài Gòn. Trong một buổi mít tinh kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Yên Bái, để bảo vệ đồng chí mình khỏi sự vây bắt của mật thám Pháp, Lý Tự Trọng đã dũng cảm bắn chết tên thanh tra mật thám Le Grand ngay giữa đám đông. Anh bị bắt và bị tra tấn dã man trong nhà tù khám lớn Sài Gòn. Những đòn roi tàn bạo của kẻ thù không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ trẻ. Tại tòa án thực dân, khi tên thẩm phán khuyên anh nên xin lòng khoan hồng vì tuổi đời còn quá nhỏ, Lý Tự Trọng đã đứng thẳng người, dõng dạc tuyên bố câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi thế hệ trẻ Việt Nam sau này: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác”.
Lời khẳng định ấy như một tiếng sét đánh thẳng vào bộ máy cai trị của thực dân Pháp, đồng thời là lời hiệu triệu thức tỉnh lòng yêu nước của hàng triệu thanh niên lúc bấy giờ. Ngày 21/11/1931, Lý Tự Trọng bước lên máy chém khi mới tròn 17 tuổi. Trước khi hy sinh, anh vẫn bình thản hát vang bài hát quốc tế ca, giữ vững niềm tin sắt đá vào sự thắng lợi cuối cùng của cách mạng. Anh ngã xuống khi chưa kịp đi hết tuổi thanh xuân, nhưng tinh thần của anh đã trở thành ngọn đuốc rực cháy, soi sáng con đường đấu tranh cho độc lập dân tộc.
Đối với thế hệ học sinh dưới mái trường THCS & THPT Hậu Thạnh Đông chúng em hôm nay, tấm gương của anh Lý Tự Trọng là một bài học vô giá về lý tưởng sống. Chúng em hôm nay hiểu rằng "con đường cách mạng" mà anh nói không còn là cầm súng ra trận, mà là cuộc cách mạng về tri thức, về sự đổi mới và sáng tạo. Lòng yêu nước hôm nay chính là nỗ lực vượt qua khó khăn để làm chủ khoa học kỹ thuật, là ý chí vươn lên thoát nghèo, là khát vọng đưa vị thế của Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu.
Chúng em hiểu rằng yên bình hôm nay phải trả giá bằng cả tính mạng của anh Trọng và bao lớp cha anh. Vì vậy, mỗi khi mang trên ngực chiếc huy hiệu Đoàn, em lại tự nhắc nhở mình phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy. Câu chuyện về người thiếu niên anh hùng Lý Tự Trọng sẽ mãi là hành trang tinh thần, thúc giục chúng em không ngừng rèn luyện, dám dấn thân và dám chịu trách nhiệm trước vận mệnh của quê hương.



