Lý Tự Trọng – Người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên, tấm gương bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam
Lý Tự Trọng là một trong những người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của Việt Nam, một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần cách mạng kiên cường và sự hy sinh anh dũng vì độc lập dân tộc. Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng những cống hiến và khí phách của anh đã trở thành biểu tượng cao đẹp của thanh niên Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 tại làng Bản Mạy, tỉnh Nakhon, Thái Lan trong một gia đình Việt kiều có truyền thống yêu nước. Quê gốc của anh ở xã Thạch Minh, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh đất nước đang chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp, từ nhỏ anh đã được gia đình giáo dục lòng yêu quê hương, đất nước và tinh thần hướng về Tổ quốc.
Năm 1924, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đến Quảng Châu (Trung Quốc) để chuẩn bị cho việc thành lập tổ chức cách mạng ở Việt Nam. Nhằm đào tạo đội ngũ thiếu niên làm nòng cốt cho phong trào cách mạng sau này, Người đã lựa chọn một số thiếu niên Việt kiều ưu tú từ Thái Lan sang Quảng Châu học tập. Trong số đó có Lê Hữu Trọng.
Tại Quảng Châu, Nguyễn Ái Quốc đã trực tiếp giáo dục, bồi dưỡng và đổi tên cho anh thành Lý Tự Trọng. Anh được học tập tại trường tiểu học thuộc Đại học Trung Sơn và tham gia các lớp huấn luyện do Nguyễn Ái Quốc giảng dạy. Qua những bài học về lịch sử dân tộc, về nỗi đau mất nước và con đường giải phóng dân tộc, anh sớm hình thành lý tưởng cách mạng và quyết tâm cống hiến cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập của nhân dân Việt Nam.
Năm 1928, Lý Tự Trọng được kết nạp vào Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Anh được giao nhiệm vụ làm liên lạc và hỗ trợ công việc tại cơ quan Tổng bộ của Hội. Với tinh thần trách nhiệm cao, sự nhanh nhẹn và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng, anh đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chuyển giao tài liệu, thư từ và giữ mối liên lạc giữa các tổ chức cách mạng.
Giữa năm 1929, trước yêu cầu mới của phong trào cách mạng trong nước, Lý Tự Trọng được cử trở về hoạt động tại Sài Gòn – Chợ Lớn. Tại đây, anh đảm nhận công tác liên lạc giữa Xứ ủy Nam Kỳ với Trung ương Hội, đồng thời tích cực vận động thanh niên trong các trường học, nhà máy tham gia các tổ chức cách mạng và xây dựng lực lượng Đoàn Thanh niên Cộng sản.
Đầu năm 1931, nhân dịp kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Yên Bái, các tổ chức cách mạng tại Nam Kỳ đã tổ chức nhiều hoạt động tuyên truyền nhằm tố cáo tội ác của thực dân Pháp và kêu gọi nhân dân đứng lên đấu tranh. Ngày 8 tháng 2 năm 1931, tại một cuộc mít tinh ở Sài Gòn, đồng chí Phan Bôi đang diễn thuyết thì bị mật thám và cảnh sát Pháp bao vây, đàn áp.
Trong tình thế cấp bách, để bảo vệ cán bộ cách mạng và tạo điều kiện cho đồng chí của mình thoát khỏi vòng vây của địch, Lý Tự Trọng đã dũng cảm sử dụng vũ khí chống trả, bắn chết một tên thanh tra mật thám. Sau đó anh tìm cách rút lui nhưng bị thực dân Pháp truy bắt gắt gao và không lâu sau đã bị bắt giữ.
Sau khi bắt được Lý Tự Trọng, thực dân Pháp giam anh tại Khám Lớn Sài Gòn – một trong những nhà tù khét tiếng nhất Đông Dương thời bấy giờ. Tại đây, chúng sử dụng mọi thủ đoạn tra tấn dã man cả về thể xác lẫn tinh thần nhằm buộc anh khai báo về tổ chức cách mạng và đồng đội.
Dù phải chịu đựng những cực hình vô cùng tàn bạo, Lý Tự Trọng vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cộng sản. Anh kiên quyết không khai báo bất cứ điều gì có thể gây tổn hại đến tổ chức và đồng chí của mình. Sự kiên trung và bất khuất của anh khiến ngay cả một số người cai ngục Pháp cũng phải cảm phục.
Ngày 18 tháng 4 năm 1931, Tòa Thượng thẩm Sài Gòn mở phiên xét xử Lý Tự Trọng. Trước tòa án thực dân, mặc dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng anh đã thể hiện bản lĩnh phi thường của một người chiến sĩ cách mạng.
Khi một luật sư biện hộ cho rằng anh còn nhỏ tuổi nên hành động thiếu suy nghĩ, Lý Tự Trọng đã đứng dậy và dõng dạc tuyên bố:
“ Tôi hành động không phải là không có suy nghĩ. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.”
Lời khẳng định ấy đã trở thành chân lý sống và lý tưởng hành động của nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam sau này.
Không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ trẻ tuổi, thực dân Pháp đã tuyên án tử hình đối với anh. Ngày 20 tháng 11 năm 1931, khi mới 17 tuổi, Lý Tự Trọng bị đưa lên máy chém trước Khám Lớn Sài Gòn.
Trước giờ phút cuối cùng của cuộc đời, anh vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, niềm tin vào thắng lợi của cách mạng và tương lai của dân tộc. Sự hy sinh anh dũng của anh đã gây xúc động mạnh mẽ trong nhân dân và làm bùng lên nhiều phong trào đấu tranh của quần chúng yêu nước cũng như các tù nhân chính trị đang bị giam giữ.
Mặc dù chỉ sống trong 17 năm ngắn ngủi, Lý Tự Trọng đã để lại cho dân tộc Việt Nam một tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường của tuổi trẻ. Anh là hiện thân tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ngày nay, tên tuổi của Lý Tự Trọng được đặt cho nhiều trường học, đường phố, tổ chức thanh niên trên cả nước. Cuộc đời và câu nói bất hủ của anh vẫn luôn là nguồn động viên, giáo dục lý tưởng sống đẹp cho các thế hệ thanh niên Việt Nam.
Tấm gương của Lý Tự Trọng mãi mãi nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay về trách nhiệm đối với đất nước, về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và khát vọng xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, văn minh và phát triển.



