Lý Tự Trọng – Người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên với lời tuyên ngôn bất hủ
Lý Tự Trọng – người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của Việt Nam, đã hiên ngang đối mặt với kẻ thù và để lại câu nói bất hủ: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác." Tấm gương anh dũng của anh mãi là biểu tượng sáng ngời về lý tưởng cách mạng, lòng yêu nước và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.
Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, tên tuổi Lý Tự Trọng luôn được nhắc đến như biểu tượng sáng ngời của tuổi trẻ yêu nước, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất. Dù chỉ sống vỏn vẹn 17 năm, anh đã để lại cho các thế hệ thanh niên Việt Nam một di sản tinh thần vô giá.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước. Từ nhỏ, anh đã sớm tham gia các hoạt động cách mạng, được tổ chức đưa sang nước ngoài học tập, rèn luyện và sau đó trở về hoạt động bí mật tại Sài Gòn – Chợ Lớn.
Ngày 9/2/1931, tại cuộc mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái do thanh niên và quần chúng tổ chức, khi thực dân Pháp bao vây, bắt giữ diễn giả Phan Bôi, Lý Tự Trọng đã dũng cảm rút súng bắn hạ một tên mật thám để bảo vệ đồng chí và tạo điều kiện cho cuộc mít tinh giải tán an toàn. Sau đó, anh bị địch bắt và chịu nhiều đòn tra tấn dã man nhưng kiên quyết không khai báo.
Trước tòa án của thực dân Pháp, dù tuổi đời còn rất trẻ, Lý Tự Trọng vẫn hiên ngang, đĩnh đạc khẳng định lý tưởng cách mạng của mình bằng câu nói đã đi vào lịch sử:
"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác."
Câu nói ấy không chỉ là lời đáp trả đanh thép trước kẻ thù mà còn là lời tuyên ngôn bất hủ về lý tưởng sống của tuổi trẻ Việt Nam.
Ngày 21/11/1931, thực dân Pháp đưa Lý Tự Trọng ra pháp trường khi anh mới 17 tuổi. Trước cái chết, người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của Việt Nam vẫn hiên ngang, bình thản, giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.
Hơn chín thập kỷ đã trôi qua, nhưng tấm gương hy sinh của Lý Tự Trọng và lời khẳng định bất hủ của anh vẫn luôn là ngọn lửa soi đường, thôi thúc các thế hệ đoàn viên, thanh niên Việt Nam không ngừng học tập, cống hiến, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với Tổ quốc và Nhân dân.



