Lý Tự Trọng – Người thanh niên viết nên mùa xuân bất tử
"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác."
Đó là câu nói đã trở thành chân lý sống của nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam. Chủ nhân của câu nói ấy là Lý Tự Trọng – người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên, người đã hiến dâng tuổi xuân rực rỡ của mình cho độc lập dân tộc khi mới vừa tròn mười bảy tuổi.
Mỗi lần nhắc đến anh, tôi luôn hình dung về một mùa hoa đỏ rực. Đó không chỉ là màu đỏ của lá cờ Tổ quốc, màu đỏ của huy hiệu Đoàn, mà còn là màu đỏ của máu, của lý tưởng và của lòng yêu nước cháy bỏng mà anh đã để lại cho muôn đời sau.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước tại Thái Lan. Cha mẹ anh đều là những người Việt Nam yêu nước phải sang Thái Lan hoạt động cách mạng. Từ nhỏ, anh đã được sống trong bầu không khí yêu nước, được hun đúc tinh thần đấu tranh giải phóng dân tộc.
Năm 1926, anh được tổ chức cách mạng đưa sang Quảng Châu (Trung Quốc) học tập cùng lớp thanh niên do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trực tiếp tổ chức và giáo dục. Chính tại đây, hạt giống cách mạng trong trái tim người thiếu niên ấy đã nảy mầm và lớn lên mạnh mẽ. Anh thông minh, chăm chỉ, giỏi ngoại ngữ, nhanh nhẹn và đặc biệt có tinh thần kỷ luật rất cao.
Sau thời gian học tập, Lý Tự Trọng được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng như làm liên lạc, bảo vệ cán bộ, in và vận chuyển tài liệu bí mật về nước. Dù tuổi còn rất trẻ nhưng anh luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Ngày 9 tháng 2 năm 1931, tại cuộc mít tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái ở Sài Gòn, khi đồng chí Phan Bôi đang diễn thuyết thì mật thám Pháp bất ngờ bao vây nhằm bắt giữ các cán bộ cách mạng. Để bảo vệ đồng chí và lực lượng cách mạng rút lui an toàn, Lý Tự Trọng đã kiên quyết nổ súng chống trả. Anh bị bắt sau đó.
Trong những ngày bị giam cầm, thực dân Pháp dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhằm buộc anh khai báo tổ chức cách mạng. Nhưng người thanh niên mười bảy tuổi vẫn giữ trọn khí tiết, không hề khuất phục. Trước tòa án của kẻ thù, anh hiên ngang tuyên bố:
"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác."
Lời nói ấy không chỉ là lời tự bạch của một người chiến sĩ trẻ mà còn là lời hiệu triệu gửi tới thanh niên Việt Nam suốt gần một thế kỷ qua.
Ngày 21 tháng 11 năm 1931, Lý Tự Trọng hiên ngang bước lên máy chém. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng đã để lại một tượng đài bất tử về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng độc lập tự do.
Có người từng nói rằng tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Với Lý Tự Trọng, tuổi trẻ không được đo bằng số năm đã sống mà bằng những cống hiến cho Tổ quốc. Mười bảy mùa xuân của anh ngắn ngủi nhưng rực rỡ hơn biết bao cuộc đời dài mà sống vô nghĩa.
Ngày hôm nay, đất nước đã hòa bình. Những người trẻ như chúng ta không còn phải cầm súng chiến đấu, nhưng vẫn có một "mặt trận" mới để chinh phục: học tập, lao động sáng tạo, làm chủ khoa học công nghệ, bảo vệ chủ quyền Tổ quốc, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến cộng đồng.
Là một đoàn viên thanh niên, mỗi lần đọc về cuộc đời Lý Tự Trọng, tôi càng thấm thía trách nhiệm của mình. Học tập tốt hơn mỗi ngày, sống trung thực, có lý tưởng, biết cống hiến cho tập thể, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện và không ngừng rèn luyện bản thân chính là cách để tiếp nối ngọn lửa mà anh đã thắp lên.
Mùa hoa đỏ năm xưa đã đi qua, nhưng màu đỏ của lý tưởng vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim bao thế hệ. Hình ảnh người thanh niên Lý Tự Trọng vẫn mãi là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, của bản lĩnh và khát vọng cống hiến.
Xin được khép lại câu chuyện bằng chính lời nhắn gửi bất hủ của anh:
"Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác."
Đó không chỉ là lời nói của một người anh hùng, mà còn là ngọn lửa soi đường để tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau tiếp tục viết nên những mùa hoa đỏ mới trên hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc.



