LÝ TỰ TRỌNG: NGƯỜI THẮP LỬA CHO CON ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI (1)
Cuộc đời anh không dài, nhưng độ rực rỡ thì hiếm có gì sánh bằng. Từ một thiếu niên sớm bộc lộ thiên tư trí tuệ, được rèn luyện dưới sự dẫn dắt của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc, anh trở về quê hương như một cánh chim báo bão. Giữa lúc đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ, Lý Tự Trọng đã chọn cho mình một lối đi đầy hiểm nguy nhưng vô cùng cao đẹp: Con đường cứu nước.
Câu chuyện của anh là câu chuyện về bản lĩnh thép của một người trẻ tuổi. Hình ảnh một chàng trai mười bảy tuổi đối mặt với quân thù tại khám lớn Sài Gòn đã trở thành một biểu tượng kinh điển. Những trận đòn roi xé da thịt của kẻ thù không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ trẻ. Ngược lại, chính kẻ thù mới là những kẻ phải run sợ. Chúng run sợ trước ánh mắt sáng quắc đầy chính nghĩa, run sợ trước giọng nói dõng dạc và lời tuyên ngôn đanh thép đã trở thành kim chỉ nam cho mọi thế hệ: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác".
Lời khẳng định ấy không chỉ là một câu nói, đó là một chân lý được viết bằng cả máu và nước mắt. Nó xóa tan sự mê mờ, chỉ lối cho những trái tim trẻ tuổi biết mình phải sống vì điều gì và chết cho điều gì.
Giờ phút cuối cùng và khúc hát bất tử. Ngày anh bước lên máy chém, trời Sài Gòn vẫn chưa hửng sáng. Thực dân Pháp muốn hành hình anh trong im lặng, nhưng chúng đã thất bại hoàn toàn. Thay vì tiếng khóc hay sự run rẩy, Lý Tự Trọng đã bước đi với tâm thế của một người chiến thắng. Anh hát! Tiếng hát Quốc tế ca vang lên giữa vòng vây của lưỡi lê và họng súng, xé tan màn đêm, đánh thức linh hồn của cả một dân tộc đang lầm than. Anh ngã xuống, nhưng tiếng hát ấy đã kịp hóa thành ngọn lửa, truyền tay từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Viết tiếp câu chuyện của người Đoàn viên đầu tiên. Hôm nay, đứng dưới bầu trời hòa bình, chúng ta nhìn về anh Lý Tự Trọng không chỉ để tự hào về quá khứ. Câu chuyện của anh nhắc nhở mỗi đoàn viên chúng ta về hai chữ "Lý tưởng". "Con đường cách mạng" của anh năm xưa là giành lại độc lập, còn "con đường cách mạng" của chúng ta hôm nay là chinh phục những đỉnh cao trí tuệ, là mang sức trẻ để xóa nghèo, chống lạc hậu, và đưa Việt Nam vươn tầm thế giới.
Dẫu thời gian có trôi đi, hình ảnh người thiếu niên anh hùng ấy sẽ mãi mãi là ngọn lửa đỏ, cháy rực trong tim những người trẻ, nhắc nhở chúng ta rằng: Tuổi trẻ chỉ thực sự có ý nghĩa khi chúng ta biết dấn thân và cống hiến cho những giá trị lớn lao hơn chính bản thân mình.


