Bài viết

Lý Tự Trọng: Người truyền lửa và tuyên ngôn bất tử của tuổi trẻ

Ninh Bình21/04/2026Đoàn phường Đồng Văn (Đoàn phường Đồng Văn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng) sinh ra trong một gia đình yêu nước tại Thái Lan, nhưng dòng máu Việt và lý tưởng cách mạng đã sớm đưa anh trở về cống hiến cho Tổ quốc. Anh là một trong những đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên, một người thiếu niên mang trong mình trí tuệ sắc sảo và lòng dũng cảm hiếm có.

Sự kiện: Trận đánh tại quảng trường Larégnère và khí tiết trên pháp trường

Năm 1931, tại Sài Gòn, không khí cách mạng đang sục sôi. Lúc này, Lý Tự Trọng được giao nhiệm vụ bảo vệ các buổi diễn thuyết của cán bộ Đảng. Ngày 8 tháng 2 năm 1931, trong một buổi mít tinh kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Yên Bái được tổ chức tại quảng trường Larégnère, một tên thanh tra mật thám Pháp tên là Le Grand đã hung hăng xông vào định bắt giữ người diễn thuyết.

Không một chút do dự, để bảo vệ đồng chí và ngăn chặn bàn tay tội ác của kẻ thù, Lý Tự Trọng đã rút súng bắn chết tên mật thám ngay tại chỗ. Hành động dũng cảm này đã giúp cán bộ ta chạy thoát, nhưng anh thì không may bị địch bắt.

Những ngày trong ngục tối và sự kinh ngạc của kẻ thù

Thực dân Pháp vừa khiếp sợ, vừa nể phục người thanh niên trẻ tuổi này. Chúng dùng mọi thủ đoạn, từ mua chuộc, dụ dỗ đến tra tấn dã man để bắt anh khai ra tổ chức. Thế nhưng, trước những đòn roi chí tử, Lý Tự Trọng vẫn giữ thái độ bình thản, thậm chí anh còn tranh thủ thời gian trong tù để học tập và tuyên truyền lý tưởng cách mạng cho những người bạn tù khác.

Có một câu chuyện kể rằng, một luật sư người Pháp khi đến bào chữa cho anh tại tòa đã cố tình nói anh "chưa đến tuổi trưởng thành nên hành động thiếu suy nghĩ". Nhưng ngay lập tức, Lý Tự Trọng đã đứng dậy, dõng dạc ngắt lời:

"Tôi hành động không phải là không suy nghĩ. Tôi hiểu việc tôi làm. Tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi thanh niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!"

Tuyên ngôn sống mãi với thời gian

Sáng sớm ngày 21 tháng 11 năm 1931, thực dân Pháp đưa anh ra máy chém tại khám lớn Sài Gòn. Khi bước lên bục cao, người thanh niên 17 tuổi ấy vẫn hiên ngang, cất cao bài hát Quốc tế ca. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng câu nói về "con đường cách mạng của thanh niên" đã trở thành kim chỉ nam, thành ngọn lửa soi đường cho biết bao thế hệ trẻ Việt Nam trong suốt hai cuộc kháng chiến và cả trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn