Bài viết

Lý Tự Trọng – Sáng mãi bản anh hùng ca tuổi trẻ

Thái Nguyên08/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

*LỜI NÓI ĐẦU

Giữa những ngày tháng ba hối hả của tuổi trẻ trường ICTU, khi màu áo xanh tình nguyện nhuộm thắm các giảng đường, lòng em lại chùng xuống khi nghĩ về những "người anh" đã ngã xuống khi tuổi đời còn xanh hơn cả màu áo ấy. Chiến tranh đã lùi xa vào những ngăn tủ của lịch sử, nhưng dư âm của thời hoa lửa vẫn luôn là một sợi dây vô hình kết nối quá khứ với hiện tại, nhắc nhở chúng em rằng hòa bình mà mình đang hưởng thụ vốn được xây bằng những viên gạch mang tên hy sinh. Là một sinh viên đang sống giữa kỷ nguyên số, em luôn khao khát tìm về những giá trị tinh thần cốt lõi, để hiểu rằng đằng sau mỗi đoạn mã code hay một thiết kế mạch là cả một gia tài độc lập được đánh đổi bằng máu xương.

Cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” do Đoàn trường phát động thực sự là một khoảng lặng cần thiết để chúng em soi lại mình. Em chọn kể về người anh hùng trẻ tuổi Lý Tự Trọng – người đoàn viên đầu tiên, như một cách để đối thoại với chính mình về lý tưởng sống. Viết về anh, em không muốn chỉ liệt kê những cột mốc khô khan, mà muốn tìm lại ngọn lửa trong câu nói bất hủ đã định hình nên bản lĩnh của thanh niên Việt Nam suốt gần một thế kỷ qua. Với em, hành trình này chính là một chuyến "về nguồn" bằng tâm tưởng, để tự hứa với bản thân rằng sẽ không bao giờ sống hoài sống phí những năm tháng thanh xuân đại học rực rỡ này.

I. Người thiếu niên mang chí lớn của dân tộc

Lý Tự Trọng sinh ra tại Thái Lan trong một gia đình yêu nước, nhưng trái tim anh luôn hướng về dải đất hình chữ S đang lầm than dưới gót giày thực dân. Được Bác Hồ trực tiếp dìu dắt và đào tạo, anh sớm bộc lộ một tư duy sắc sảo và lòng dũng cảm hiếm có. Ở cái tuổi mà lẽ ra người ta còn được vô tư vui chơi, anh đã gánh vác những nhiệm vụ liên lạc mật vô cùng nguy hiểm. Với em, anh chính là hình mẫu đầu tiên về một người trẻ biết sống vì đại cuộc, một nhân cách được đẽo gọt bởi lòng yêu nước bản năng và sự im lặng chịu đựng của những năm tháng hoạt động bí mật.

II. Bản lĩnh hiên ngang giữa lồng sắt thực dân

Sự kiện ngày 8/2/1931 tại Sài Gòn đã trở thành một dấu mốc không thể nào quên. Để bảo vệ đồng đội, Lý Tự Trọng đã dũng cảm nổ súng tiêu diệt tên thanh tra mật thám khét tiếng. Anh bị bắt, bị tra tấn bằng những cực hình dã man nhất mà thực dân Pháp có thể nghĩ ra. Thế nhưng, đòn roi chỉ làm chai sạn thân thể, chứ không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi.

Hình ảnh anh đứng thẳng, ánh mắt sáng rực tại phiên tòa đại hình, dõng dạc tuyên bố: "Tôi chưa đến tuổi trưởng thành thật, nhưng tôi đã đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác" đã thực sự trở thành một điểm tựa lịch sử. Đó không phải là một câu khẩu hiệu nhất thời, mà là sự kết tinh cao độ của niềm tin và trách nhiệm mà anh dành cho Tổ quốc.

III. Khúc hát sau cùng trên đoạn đầu đài

Rạng sáng ngày 21/11/1931, khi sương mù còn bao phủ khám Chí Hòa, Lý Tự Trọng hiên ngang bước ra pháp trường. Anh ngã xuống khi mới 17 tuổi – độ tuổi mà nhiều người trong chúng em bây giờ mới bắt đầu bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Nhưng sự hy sinh ấy không phải là dấu chấm hết. Trước khi nhắm mắt, anh vẫn hát vang bài "Quốc tế ca", để lại một dư âm nặng hơn tiếng súng, một biểu tượng vĩnh cửu về sự hy sinh không đòi hỏi được nhớ tên.

IV. Ý nghĩa của câu chuyện trong thời bình

Hôm nay, đứng dưới mái trường ICTU, em tự hỏi "con đường cách mạng" của mình là gì? Có lẽ trong thời bình, nó không còn là tiếng súng hay những hy sinh trên đoạn đầu đài. "Con đường" của sinh viên công nghệ chúng em hôm nay chính là chinh phục tri thức, làm chủ những công nghệ mới nhất để nâng tầm vị thế quốc gia trên bản đồ thế giới.

Câu chuyện của anh Lý Tự Trọng nhắc nhở em rằng, mỗi lần đối mặt với một bài toán khó hay một dự án đầy thử thách, hãy nhớ về khí phách của người anh đi trước. Lịch sử đòi hỏi chúng em phải sống xứng đáng với sự hy sinh ấy bằng cách làm việc có trách nhiệm hơn, đặt cái "tôi" cá nhân xuống dưới lợi ích của cộng đồng. Anh hy sinh để dân tộc đứng thẳng, còn chúng em hôm nay phải học tập để dân tộc vươn cao.

Hình ảnh minh hoạ:

SSS

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lý Tự Trọng – Sáng mãi bản anh hùng ca tuổi trẻ | Câu chuyện thời hoa lửa