Lý Tự Trọng và tuổi mười bảy trước pháp trường

Trước pháp trường, Lý Tự Trọng mới 17 tuổi. Tuổi đời còn quá trẻ để một con người phải đối diện với cái chết, nhưng cũng chính ở tuổi ấy, anh đã chọn cách sống khiến tên mình vượt khỏi giới hạn của một đời người.
Sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước, Lý Tự Trọng sớm được giác ngộ cách mạng. Năm 1929, khi phong trào cách mạng đang phát triển mạnh, anh trở về hoạt động tại Sài Gòn, làm nhiệm vụ liên lạc và tổ chức cho Đảng. Công việc của một người thanh niên nhỏ tuổi khi ấy luôn gắn với hiểm nguy, nhưng Lý Tự Trọng không lùi bước.
Ngày 8/2/1931, trong một cuộc mít tinh tại Sài Gòn, anh nổ súng bảo vệ diễn giả Phan Bôi khi mật thám Pháp đàn áp quần chúng. Bị bắt ngay sau đó, anh trải qua những ngày tù ngục và tra khảo.
Trước tòa án thực dân, người thanh niên 17 tuổi không van xin. Anh khẳng định con đường mình đã chọn và chấp nhận cái chết.
Ngày 21/11/1931, Lý Tự Trọng bị xử tử tại Sài Gòn.
Một đời người khép lại quá sớm. Nhưng tuổi trẻ của anh không mất đi. Nó ở lại trong một câu nói thường được nhắc đến khi nói về lý tưởng sống của thế hệ thanh niên cách mạng: “Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.”
Lý Tự Trọng không có một cuộc đời dài để kể lại. Anh chỉ có 17 năm sống và một lựa chọn ở tuổi thanh xuân. Nhưng chính lựa chọn ấy đã khiến cái tên Lý Tự Trọng trở thành một phần ký ức đẹp và không thể quên của tuổi trẻ Việt Nam.



