LÝ TỰ TRỌNG – Ý CHÍ BẤT KHUẤT TRƯỚC ĐÒN ROI VÀ MÁY CHÉM CỦA KẺ THÙ
Bùi Linh Phương

Có những con người được nhớ đến bởi những việc họ làm trong suốt một cuộc đời dài. Nhưng cũng có những người chỉ sống chưa đầy 18 năm mà đã để lại một tấm gương khiến nhiều thế hệ phải khâm phục. Lý Tự Trọng là một người như thế.
Sau khi bị bắt ngày 08/02/1931, Lý Tự Trọng bị đưa về khám lớn Sài Gòn. Kẻ thù biết anh là người làm công tác liên lạc quan trọng và tìm mọi cách để khai thác thông tin từ anh.
Nhưng mọi thủ đoạn đều không thể khuất phục người thanh niên trẻ tuổi.
Bọn chúng dùng roi song, roi cá đuối, trói hai tay anh trút lên xà nhà và thực hiện nhiều hình thức tra tấn dã man. Những trận đòn liên tiếp nhằm buộc anh phải khai ra những bí mật của phong trào cách mạng.
Nhưng Lý Tự Trọng vẫn giữ vững ý chí.
Anh không hé lộ những thông tin mà kẻ thù muốn biết.
Sự im lặng trước tra tấn của anh không phải là sự im lặng của một người sợ hãi. Đó là sự im lặng của một người đã xác định rõ lý tưởng và trách nhiệm của mình.
Khi không thể khai thác được thông tin từ anh, chính quyền thực dân Pháp đưa Lý Tự Trọng ra xét xử. Một phiên tòa đại hình được mở để xét xử một chiến sĩ Cộng sản chưa đầy 18 tuổi và tuyên án tử hình.
Nhưng phiên tòa ấy lại trở thành nơi Lý Tự Trọng thể hiện rõ hơn bản lĩnh của mình.
Khi luật sư xin thực dân Pháp mở lượng khoan hồng vì anh chưa đến tuổi trưởng thành và cho rằng hành động của anh là “thiếu suy nghĩ”, Lý Tự Trọng đã bác bỏ.
Anh dõng dạc nói:
“Tôi hành động có suy nghĩ, tôi hiểu việc tôi làm, tôi làm vì mục đích cách mạng.”
Đó là lời khẳng định mạnh mẽ về trách nhiệm của một người trẻ trước hành động của chính mình.
Anh tiếp tục nói:
“Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác.”
Trong hoàn cảnh đối diện với án tử hình, câu nói ấy thể hiện một ý chí kiên định và tinh thần không khuất phục trước kẻ thù.
Thực dân Pháp không dám xử công khai Lý Tự Trọng. Lợi dụng lúc nửa đêm về sáng ngày 21/11/1931, chúng dựng máy chém ngay tại khám lớn Sài Gòn để hành quyết anh.
Nhưng ngay cả trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Lý Tự Trọng vẫn không im lặng.
Anh cất cao những tiếng hô:
“Đả đảo thực dân Pháp!”
“Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm!”
“Cách mạng Việt Nam thành công muôn năm!”
Những tiếng hô ấy vang lên trước máy chém của kẻ thù, thể hiện tinh thần bất khuất của một người thanh niên chưa tròn 18 tuổi.
Sự hy sinh của Lý Tự Trọng đã cổ vũ mạnh mẽ phong trào cách mạng trong cả nước lúc bấy giờ. Tấm gương đấu tranh kiên cường của anh trở thành nguồn động viên đối với những người đang tiếp tục con đường cách mạng.
Điều khiến câu chuyện về Lý Tự Trọng còn được nhắc lại qua nhiều thế hệ không chỉ là việc anh đã hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ. Đó còn là cách anh đối diện với những thử thách khắc nghiệt nhất.
Trước đòn roi, anh không khuất phục.
Trước phiên tòa, anh không run sợ.
Trước máy chém, anh vẫn giữ vững niềm tin.
Cuộc đời của Lý Tự Trọng vì thế trở thành một bài học về bản lĩnh, lòng trung thành và tinh thần bất khuất.
Đối với thanh niên hôm nay, tấm gương ấy nhắc nhở rằng mỗi người cần biết xác định trách nhiệm của bản thân, có ý chí vượt qua khó khăn và biết trân trọng những giá trị mà các thế hệ đi trước đã phải đánh đổi bằng xương máu.



